Không chỉ là bình luận viên bóng đá làm say mê trái tim của hàng triệu tín đồ môn túc cầu giáo, nhà báo - biên tập viên Anh Ngọc còn là người đam mê du lịch, nhất là những chuyến road trip đường trường. Hãy cùng nghe Anh Ngọc chia sẻ với độc giả Travellive những trải nghiệm đầy cảm xúc từ vô số hành trình road trip mà anh và gia đình đã thực hiện khi sống ở châu Âu.

Empty

Sau những hành trình roadtrip đi trong nhiều năm có chiều dài tổng cộng lên đến hàng trăm nghìn cây số trên những con đường châu Âu, đôi lúc tôi tự hỏi: Không biết kiếp trước mình có phải là một tài xế lái xe đường dài không? Nỗi ám ảnh từ những con đường cao tốc xuyên các quốc gia của Lục địa già thật lớn, đến mức, đôi khi, trong những giấc mơ, tôi lại thấy mình ngồi sau vô lăng của chiếc Volkswagen Golf mang biển số Ý, lao đi trên một cung đường nào đó...

Empty

Tôi nhớ một buổi sớm mùa đông ở một thị trấn nhỏ ngã ba biên giới Slovenia-Áo-Ý, không khí lạnh bao trùm lên khắp nẻo. Hơi nước bám trên mặt cửa kính, sương mù phủ trắng thung lũng trước mặt và tuyết chạy dài từ căn nhà tôi đang ở đến tận chân trời. Một màu trắng bất tận và lạnh lẽo. Thế rồi, bỗng nhiên ánh nắng ùa đến, đầu tiên là một tia, sau đó nhiều hơn và rồi một chùm nắng lan toả, dần dần vén bức màn trắng của sương mù. Ở phía xa kia, hiện dần lên những ống khói, những mái nhà, những cây thông, tháp chuông nhà thờ của một ngôi làng. Đấy là một trong những hình ảnh đẹp nhất mà tôi và gia đình chứng kiến trong biết bao hành trình đã qua trên đất châu Âu.

Đấy là một chuyến đi đặc biệt, bởi nó khởi hành từ Roma, sau khi cả nhà vừa dự Thánh lễ mừng Giáng sinh của Giáo hoàng ở Vatican; sau đó, dừng chân đón những ngày cuối cùng của năm ở hồ Garda, miền Bắc nước Ý, đi chợ Giáng sinh ở Bolzano, đón Giao thừa và xem bắn pháo hoa, để rồi ngày đầu tiên của năm mới có mặt ở thị trấn nhỏ lãng mạn và thanh bình ấy.

Empty

Tôi lại nhớ những con đường dọc ngang nước Pháp đã rong ruổi qua nhiều năm trước. Một hành trình lúc đầu tưởng đơn giản mà hoá ra phức tạp, bởi nước Pháp rộng quá, đẹp quá, biết bao chỗ để đi, biết bao nhiêu vùng đất với những nét văn hoá, ẩm thực và lịch sử khác nhau. Trong chuyến đi ấy, tôi lái xe một mình từ Roma theo con đường cổ Via Aurelia mà ngày xưa, những binh đoàn La Mã đã hành quân trên đó, dọc Địa Trung Hải, để rồi tới miền Nam Pháp và bắt đầu khám phá những thành phố biển Cannes, Nice, Antibes, trước khi dọc lên phía trên, đến Bordeaux, lao mình vào những cánh đồng nho xanh mát của những vùng rượu nho nổi tiếng Saint Emilion hay Cognac, rồi cắt ngang sang phía đông để tới Lyon và một đêm có trăng, sung sướng ngồi ăn trong một “bouchon” (quán ăn phục vụ những đồ ăn truyền thống từ nội tạng động vật).

Empty

Một lần khác, tôi chạy xuống phía nam một lần nữa, đến thăm nơi mà chàng ngự lâm d’Artagnan, một thần tượng thời thơ ấu của tôi, ra đời. Từ đó, tôi lái xe sâu xuống nữa, đến thánh địa Lourdes và uống nước thánh chảy từ vòi trước khi quay trở lại vùng rượu vang Bordeaux. Ở chặng tiếp theo, tôi dừng chân một tuần ở Paris cho một hành trình nho nhỏ ở những con phố cổ của kinh đô Ánh sáng, đến những nơi các vĩ nhân ngày xưa đã từng hàn huyên bên tách cafe trên vỉa hè, dưới những hàng cây, đến nghĩa trang Pere Lachaise để đặt hoa trên mộ ca sĩ Edith Piaf mà tôi vô cùng yêu mến qua bản “La vie en rose” (Cuộc sống màu hồng). Lần đó, chúng tôi rời Paris vào giữa tháng 7, chạy vắt ngang nước Pháp đến thành phố xây trên một pháo đài nổi ở một vùng đất ngập nước mỗi khi triều lên, Mont Saint Michel, và từ đó tiếp nối một chuyến đi ngắn khác, tới những lâu đài trên sông Loire.

Empty
Empty

Thật khó mà có thể kể hết được trong một bài viết về tất cả những chuyến đi mà tôi và gia đình nhỏ của mình đã rong ruổi trên đất châu Âu trong những năm tháng sống ở đấy. Châu Âu hiện ra trong trẻo và đẹp đẽ ở mỗi cung đường, dù là mùa hạ hay mùa xuân, dù là trong mùa Giáng sinh hay mùa thu đẹp đẽ và lãng mạn vô cùng.

Empty

Những chuyến đi ấy đã dạy chúng tôi về rất nhiều điều, không chỉ là những kĩ năng về việc chuẩn bị thế nào cho một hành trình, từ việc lên kế hoạch cho các chặng đường, cho việc ăn, ngủ, nghỉ và chơi ở các điểm dọc đường, những hiểu biết cơ bản về xe cộ, mà còn gắn kết các thành viên trong gia đình thông qua mọi hoạt động trong chuyến đi. Tôi là người lái xe, bà xã trở thành một người đồng hành đắc lực bằng việc đọc bản đồ (giấy) về các cung đường, còn con gái được phân công thu thập thông tin về các điểm đến. Những chuyến đi trở thành một dịp để cả nhà cùng lên kế hoạch, cùng chuẩn bị hậu cần và rồi sau đó, cùng tận hưởng những điều tuyệt vời nhất mà các hành trình đem lại.

Empty

Tất cả đều cùng nhau: trên đường, đến các bảo tàng, ngồi uống cafe ở các quảng trường lớn của các thành phố, ngồi ngắm hoàng hôn trên ngọn núi lửa còn đang hoạt động, đi trên những con phà lớn chạy qua Địa Trung, cùng xem bản đồ về chặng đường sắp tới trong một trạm nghỉ dọc đường… Gia đình chúng tôi có rất nhiều điều tuyệt vời đã cùng được làm, được chia sẻ với nhau như thế.

Empty

Có cả những giây phút thật lãng mạn khi xe đi trong đêm, trong một khu rừng tịch mịch của nước Áo, trên radio phát bản “Carry you home” của James Blunt; và không ít những lần lái xe trong đêm mưa tuyết trên đất Rumania một ngày cuối năm, những lần bị lạc đường trên đất Serbia và Croatia, khi chiếc GPS chỉ đường bị lỗi và bản đồ giấy mà tôi luôn chất đầy trong xe không giúp ích gì nhiều. Còn một khía cạnh nữa, không phải bao giờ các chuyến đi cũng hoàn hảo và tuyệt đối vui vẻ. Có những lộ trình phải bỏ dở vì một lí do nào đó, có những kế hoạch phải thay đổi, có cả những lần hai vợ chồng cãi nhau vì một chuyện vớ vẩn nào đó trên đường…

Empty
Empty

Thỉnh thoảng, một số người bạn lại hỏi tôi, đi đường trường ở châu Âu có dễ không, và làm thế nào để có thể lái đi hàng nghìn cây số, trên những cung đường vắt ngang qua lãnh thổ của nhiều quốc gia khác nhau, với ngôn ngữ và văn hoá khác nhau? Tôi chỉ có thể cười và bảo, không có việc gì trên đời là dễ và cũng không có cung đường nào thực sự lãng mạn như ta mơ tưởng hoặc kì vọng. Chỉ có điều, khi bạn ngồi sau vô lăng và máy bắt đầu nổ, ga vút lên, bạn sẽ thấy cả thế giới ở phía trước, và bạn cũng sẽ nhận ra điều mà người ta hay nói, “hạnh phúc là ở hành trình, không phải ở đích đến” là đúng, luôn đúng.

Empty

Nhưng tôi cũng chỉ có thể khẳng định được điều ấy sau rất nhiều chuyến đi, trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc, cả những rắc rối, sự mệt mỏi, và đương nhiên, những phút giây thăng hoa. Và mỗi lần như thế trở về, đầy ắp những hình ảnh, dữ liệu và cảm xúc, tôi có thể viết được cả một cuốn sách về những gì đã tai nghe, mắt thấy. Có thể, đó không phải là một cuốn sách hư cấu đầy hấp dẫn như “Trên đường” của Jack Kerouac, không bán chạy như những tác phẩm của Paul Theroux, không đầy ắp những câu triết lý như của Pico Iyer nhưng sẽ chân thực, sống động và đầy ắp những câu chuyện dọc đường.

Empty

Mỗi một hành trình dài luôn bắt đầu bằng những cung đường nhỏ, những chuyến đi trong ngày, rồi cứ thế dài ra, dài mãi, từ vài ngày thành cả tuần, rồi thậm chí cả tháng rong ruổi khắp nơi với một chiếc xe bốn bánh. Trên chiếc xe ấy, luôn chất đống những cuốn bản đồ đường trường, những đồ hậu cần cho một chuyến đi dài, chăn và gối, những cuốn sách để đọc trong trạm nghỉ dọc đường. Nhưng điều quan trọng nhất, trên chiếc xe ấy là những trái tim, những tâm hồn khao khát vươn ra với thế giới, làm bạn với những con đường muôn nơi…

Empty
BTV AN CHAUAU 18
Empty