Lạc trong thế giới nước Trà Sư

Thứ sáu, 27/09/2013, 00:00

Ai đó bảo tôi, đi Trà Sư rồi thì thấy được một phần hay ho của mảnh đất Nam bộ, đi rồi không phải tìm nơi khác tương tự đi nữa. Thế là tranh thủ mấy ngày nghỉ ở Sài thành, chạy xe, đi luôn.

Bài: Sơn Nguyễn

Nghe nói đường vào Trà Sư mấy năm trước vất vả lắm, phải chạy xe ôtô đến Châu Đốc - cách thành phố Hồ Chí Minh gần 250km - rồi lại chạy xe ôm gần 20km nữa để vào rừng. Giờ đi Trà Sư dễ hơn nhiều, mà ai ai cũng biết điểm đó rồi nên dễ chỉ cho bạn. Dù đi bằng ôtô hay xe máy cũng hỏi được đường mà không sợ lạc nữa. Đi Trà Sư, tốt nhất nên ngủ lại tại huyện lỵ gần đó, thị trấn Chi Lăng hay Tịnh Biên hoặc thị xã Châu Đốc vào đêm hôm trước, rồi ngày hôm sau chạy vào Trà Sư.

Mùa nước nổi từ tháng 8 đến tháng 11 là lúc đẹp nhất để đến Trà Sư. Nhưng vào thời điểm khác, với những vị khách lần đầu tiên thấy khung cảnh lạ mắt của rừng tràm như tôi thì cảnh vẫn thật tuyệt vời. Đường nhựa bây giờ đã rải vào tận cổng rừng tràm, không còn khó khăn như trước.

Có hai cách để khám phá Trà Sư: Đi xuồng hoặc chạy xe máy vào tận lõi rừng. Tôi tham lam nên chọn cả hai!

Đi giữa đường “xuyên nước”

Từ cửa rừng đã thấy ngay phòng làm việc của kiểm lâm. Từ đây, bạn có thể thuê xuồng với giá 75.000 VND/người, bắt đầu khám phá thế giới nước. Rừng tràm hiện ra trong tiếng động cơ lạch xạch. Con xuồng máy lướt qua những đầm hoa sen đã gần hết mùa, lướt trên những thân bèo lấm tấm. Cả rừng tràm được điểm bởi bèo tấm, xuồng vừa rẽ sóng đi qua đã thấy bèo lấn trở lại, khiến mặt đầm không còn chút dấu vết nào. Những cánh rừng biếc xanh bạt ngàn mênh mông được điểm xuyết bởi những đóa hoa điên điển tô điểm, những cây thủy liễu uốn mình mềm mại trong làn nước trong, vài ba chú cá bơi lội tung tăng và ánh mặt trời không ngừng nhảy múa trên mặt nước.

Sau khi di chuyển một đoạn bằng xuồng máy để vào sâu lõi rừng, tôi được hướng dẫn để đi lên đài quan sát, nơi được xây cao nhất rừng tràm để khám phá vẻ đẹp rừng tràm từ trên cao. Từ độ cao khoảng 22m này, thấy mênh mông một màu xanh bất tận của cây cỏ.

Rời đài quan sát, tôi chuyển sang chiếc thuyền chèo tay để vào tràm chim. Người lái thuyền đưa tôi chiếc nón, vừa để tránh nắng vừa để tránh bị chim … ị trên đầu. Tiếng khua mái chèo đều đều trên con nước đưa tôi đi xuyên qua rừng tràm vào sâu trong rừng. Mặt nước biến ảnh những sắc màu kì lạ dưới ánh mặt trời. Thảng khi là ánh bạc, màu xanh ngọc bích, màu hổ phách, màu xanh ve chai và nhóng nhánh nhiều sắc màu. Rừng chông năn kim xanh thẫm, bông điên điển vàng tươi khoe sắc, vài bông súng dập dờn trên lá biếc, vẫn còn lác đác đâu đây mong manh vài cánh sen hồng. Những bông hoa tràm trắng muốt, đặc sản của mảnh đất này, thấp thoáng soi bóng hình. Không gian của Trà Sư thu hút tôi vì lần đầu tiên tôi được bước vào một mô hình rừng nước ngập mặn khác hẳn với những khu rừng đã từng vào trước đó. Những thân tràm la đà vươn mình trong nước, vạm vỡ và khỏe khoắn.

Mặt nước biến ảnh những sắc màu kì lạ dưới ánh mặt trời. Thảng khi là ánh bạc, màu xanh ngọc bích, màu hổ phách, màu xanh ve chai và nhóng nhánh nhiều sắc màu. Rừng chông năn kim xanh thẫm, bông điên điển vàng tươi khoe sắc, vài bông súng dập dờn trên lá biếc, vẫn còn lác đác đâu đây mong manh vài cánh sen hồng.

Buổi chiều là khoảng thời gian sống động nhất của cánh rừng tràm. Cả cánh rừng rộng 845 ha này tràn ngập tiếng chim ríu ran, vang dội khắp cánh rừng. Người lái xuồng dừng tay chèo khi con xuồng nhỏ chở tôi sát tán tràm, xuyên qua những đám cỏ ống và bụi rậm lắp xắp mặt nước. Vô số loài chim đậu san sát nhau trên cành. Một vài loài tôi biết tên như: Cò, diệc, cồng cộc, chích, le le, gà nước… chao liệng trên khắp cánh rừng, đáp nhẹ trên thân tràm có dáng thâm sẫm như những chú trăn uốn mình. Rừng tràm với rất nhiều tổ chim khi thì nằm tuốt trên ngọn cây, lúc lưng lửng thân cây, có tổ gần sát mặt nước. Thật khó để chụp được những chú chim với đôi cánh nhanh nhảu, vừa nghe động đã bay vù qua. Tôi chỉ chộp được ảnh mấy chú cò, chú diệc non, đang tập bay với đôi cánh ướt và thân hình run rẩy vì lạnh, còn các loài chim lớn thì “bắn” từ rất xa.

Những thân cây tràm với đủ dáng hình, đôi cánh bay thảng thốt, không gian chỉ rộn tiếng chim. Nghe đủ các thanh âm mà không phân biệt nổi ra loài nào với loài nào. Cách xuồng của tôi không xa có một xuồng chở khách nước ngoài, các cô gái da trắng mắt xanh vừa chỉ chỏ vừa ồ lên đầy thú vị khi nghe người phiên dịch giới thiệu về một chú chim đáng yêu nào đó. Được biết khu rừng tràm này thu hút khá nhiều vị khách nước ngoài hiếu kỳ đến khám phá thế giới muôn loài chim vùng sông nước và họ rất thích, còn giới thiệu bạn bè lặn lội từ Sài Gòn đến đây chơi và tận mắt ngắm một lần cho biết.

Quả tình những chiếc nón phát huy tác dụng đặc biệt khi không rõ có bao nhiêu “bom” của không biết bao nhiêu loài thi thoảng lại bắn tóe lên dưới làn nước. Ngay kể cả khi ngẩng đầu chụp ảnh các chú chim bay qua cũng phải hết sức cẩn thận. Dù vậy, đồ đạc trên xuồng cũng vẫn bị “dính chưởng” ít nhiều. Đi trong Trà Sư, bạn cũng nên chú ý mặc quần dài vì có nhiều muỗi sẵn sàng lao ra tấn công từ tứ phía. Bởi rừng tràm vùng nước ngập lại tối nên cũng là nơi để muỗi sinh sống và phát triển, chưa kể tôi là người “lạ” nên dễ hút muỗi hơn cũng nên.

Sau gần tiếng đồng hồ vật lộn với máy ảnh và chim chóc, tôi cũng săn được kha khá ảnh đẹp, dù trong lòng vẫn cảm thấy tiếc nuối vì trình chụp ảnh của mình quá kém, vẫn chưa lột tả được hết vẻ đẹp của khu rừng. Thuyền lại đưa về nơi cũ và con xuồng máy lớn đợi sẵn, kết thúc chuyến đi bằng xuồng trong rừng Tràm nhiều ấn tượng.

Lội rừng

Một cách khác để khám phá rừng tràm Trà Sư là chạy xe máy xuyên qua con đường hai bên rợp bóng mát cây tràm, đi một vòng trong rừng. Đi trên con đường nhỏ ấy, bạn sẽ thích mê vì vô vàn những thân tràm như những đôi bàn tay mềm mại ôm ấp lấy con đường, reo vui trong gió lồng lộng. Con đường này chạy một vòng ôm lấy rừng tràm và có đường rẽ vào trạm quan sát nằm giữa rừng. Chạy xe chầm chậm trong rừng, bạn sẽ gặp khá nhiều người dân đang vơ lá tràm khô về đun bếp, hương tràm cháy rất nỏ và thơm.

Rừng Trà Sư được trồng vào năm 1983 do chính những người kiểm lâm của cánh rừng chăm sóc. Rừng thuộc xã Văn Giáo, huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang. Cánh rừng được mở cho khách vào tham quan từ 6h sáng đến 17h chiều và vào cổng không mất vé. Thuê một chiếc xe đạp đôi với giá 20.000 đ/chiếc, đạp quanh bờ đê dài khoảng 12km nằm giữa hai hàng tràm thẳng tắp hay thuê chiếc ghe nhỏ giá 75.000 VND/người. Bạn cũng có thể ăn trưa tại nhà hàng nằm giữa rừng, thưởng thức những món ăn đặc trưng địa phương tại nhà hàng nằm giữa rừng. Và tận hưởng không khí trong lành, thanh sạch và không ngớt tiếng nói cười rỉ rả của muôn loài chim.

LATEST NEWS
HOT DEALS
Trang thông tin du lịch và phong cách sống Travellive+
MAY YOU LIKE IT
BEST IN TRAVELLIVE