Có lẽ điều quan trọng nhất không phải là chúng tôi đã chinh phục được những gì, mà đó là cả team đã cùng nhau vượt qua những điều đó ra sao.

Empty

Pakistan đón chúng tôi với điều kiện thời tiết có phần hơi chìm so với cảm xúc chờ đợi mấy tháng để được đến và ngạo nghễ chạy xe cùng nhau trên vùng đất còn nhiều bí ẩn này. Một vụ mùa lúa mạch nữa vừa trôi qua. Những người nông dân ở các tỉnh lân cận theo thói quen vẫn hằng ngày đốt rạ khi chưa có biện pháp xử lý khoa học hơn. Khói bốc mù mịt lên trời, trôi về đặc quánh tại các thành phố khiến cho cái nắng không thoát ra được, bầu trời cứ xám xịt một màu khói đặc trưng.

Empty

Thoát khỏi Islamabad là hành trình hai ngày ngồi trên ô tô để tới được Gilgit, cửa ngõ để vào dãy Karakoram và Himalaya, nơi chúng tôi sẽ có khoảng 10 ngày chạy xe cùng nhau.

Empty

Định kiến của chúng tôi về một đất nước Pakistan còn nhiều những khó khăn dần biến mất sau mỗi chặng dừng nghỉ. Hầu như tại bất kỳ một trà quán ven đường hay khách sạn nơi chúng tôi ở, tất cả đều bắt gặp những tiếng cười và niềm vui của những người bản địa mỗi khi được đón tiếp người nước ngoài. Kể từ sau khi Pakistan nới lỏng chính sách visa du lịch cho người nước ngoài thì những du khách đang dần tới đây nhiều hơn. Dù vậy, sự hồn nhiên và hiếu khách của những con người ở đây vẫn còn hiện hữu rất rõ.

Empty

Hai ngày ra khỏi thành phố với những cơn mưa dầm dề dường như không làm nản lòng bất kỳ ai, khi mà những cảm xúc về một đất nước bom đạn đang dần được thay đổi một cách ngỡ ngàng.

Empty
Empty

Thung lũng Skardu được bao bọc bởi dãy Karakoram lớn. Nơi này khi xưa được Michael Palin - một phóng viên nổi tiếng của đài BBC - lựa chọn ghé thăm đầu tiên khi bắt đầu sản xuất series phóng sự qua dãy Himalaya, từ đó đi tiếp tới vùng Himalaya của các nước lân cận như Ấn Độ hay Nepal.

Dù cho đã đi nhiều vùng Himalaya khác ở Ấn Độ hay Nepal thì rặng Himalaya còn lại nằm sâu trong bờ đông bắc của Pakistan này có lẽ luôn là một bí ẩn cho bất kỳ nhà khám phá nào. Bởi thế mà con đường dẫn vào đây cũng còn hoang sơ và là một thử thách thực sự cho ngày đầu tiên của chúng tôi.

Empty

Để có thể tới được Skardu bằng đường bộ, chúng tôi phải chạy xe qua con đường cao tốc nối liền Gilgit và Skardu. Gọi là cao tốc vậy chứ có lẽ chất lượng đường còn thua cả quốc lộ 14C hay những con đường dẫn từ Hà Giang đi Hoàng Su Phì ở miền Bắc Việt Nam. Chỉ được vài km đầu đường nhựa mới, những chặng tiếp theo đồng hành cùng cả nhóm chúng tôi là bụi, là khói, là lẻ tẻ những hòn đá rơi từ vị trí những người khoan đá trên vách núi đang làm việc… Tới được Skardu thì đã tối mịt, tất cả đều mệt phờ nhưng ai cũng háo hức cho những ngày tới đi sâu vào khám phá thung lũng này.

Empty

Sáng sớm ở Skardu là một buổi sáng lành lạnh nhưng trong lành, bình minh lấp ló lên sau những rặng núi xa xa vàng rực một mảng trời xanh báo hiệu cho một ngày thời tiết thuận lợi. Chúng tôi dậy sớm dạo bộ một vòng quanh thị trấn này. “Không hề có một dấu hiệu loạn lạc” - đó là suy nghĩ đầu tiên của chúng tôi. Do vị trí khá biệt lập nên cuộc sống ở đây rất yên bình. Những đứa trẻ vùng núi với nước da trắng trẻo, sống mũi cao và nụ cười thường trực trên môi. Những người Skardu phần lớn theo Hồi giáo Shia, một dòng khác cũng khá thịnh hành của đạo Hồi, khác biệt với phần còn lại của Pakistan với phần lớn theo dòng Sunni.

Empty

Thung lũng Skardu khi xưa cùng nằm trong một vùng với Kashmir. Sau này, khi Ấn Độ bị chia cắt thì một phần của Kashmir cũng do Pakistan nắm giữ. Chính vì thế mà địa hình ở Skardu khá giống với Nubra valley (Ladakh), nằm phía bên kia Ấn Độ với đặc sản là những con đường ẩn dưới những dãy núi hùng vĩ, sâu bên trong thung lũng, cùng với đó là sa mạc lạnh Safaranga. Dòng sông Skardu cùng một mẹ với dòng Shyok chảy xuôi qua thung lũng Nubra, cùng nhập vào dòng Indus. Cảm xúc của tôi khi khám phá Skardu cũng bâng khuâng không kém khi tới Ladakh, rất hùng vĩ, khêu gợi mà cũng thật thân thuộc.

Empty

Con đường từ Skardu dẫn tới thung lũng Khaplu ngập trong sắc vàng của những rặng cây Poplar, một loại cây dương cũng chuyển vàng vào thu khiến tôi cứ tưởng lầm là rặng bạch dương khi lần đầu nhìn thấy. Loài cây này chính là tiêu điểm của những vùng đất cao trên rặng Himalaya khi mùa thu mang tới sự chuyển mình trong màu sắc của cả thung lũng. Thế nhưng cảm xúc của những ngày đầu tiên không phải là con đường ngập sắc vàng này, mà đó là những con đường đèo hùng vĩ len lỏi theo dòng chảy của dòng Indus. Con đường quanh co, uốn lượn cùng với sự hiểm trở luôn kích thích đam mê bất tận của mỗi người.

Dòng Indus đổi màu theo mùa, với màu xanh ngọc ở đầu mùa đông và màu xám với độ đậm nhạt khác nhau tuỳ vào từng thời điểm của mùa hè. Theo như người Tây Tạng thì dòng Indus chảy ra từ miệng của một con sư tử, thế nên, nó còn được gọi với cái tên là “Sher Darya” (sông sư tử).

Empty

Từ chợ chính Skardu, chúng tôi rẽ sang một hướng khác để tới Deosai National Park, nơi này được gọi là cao nguyên cao thứ hai thế giới, chỉ sau Tây Tạng. Con đường dẫn qua Deosai khá mạo hiểm và vất vả, có lẽ sẽ khó phù hợp cho những người chạy xe ít kinh nghiệm, nhưng vẻ đẹp thì khó có nơi nào tôi đi qua có thể sánh ngang được.

Sau 60 km đi qua Deosai Plain, chúng tôi đến với hồ Sheosar nằm ở độ cao 4.142 m. Gió lạnh mang tới những cơn tê tái với những đợt tuyết rơi lạnh căm căm và vài lần ngã dập cả mông. Nhưng chính vì thế mà tâm trạng của ai cũng giống như mới đạt được những thành tựu cực kỳ lớn khi biết quãng đường khó nhọc nhất đã qua và chúng tôi đang xuống độ cao để tới thung lũng Astore. Vào mùa hè, sẽ có những địa điểm cắm trại ngay giữa vùng Deosai này để những kẻ vãng lai ưa khám phá như chúng tôi có thể dừng lại, tĩnh một chút để thấy mặt trời lặn sớm và khoảnh khắc những ráng vàng ánh lên những đỉnh núi đẹp đến nỗi có lẽ khó ca từ nào diễn tả được. Tính tới đây thì chỉ còn một quãng ngắn nữa là sẽ ra tới cao tốc Karakoram nổi tiếng, con đường mơ ước đối với tất cả những bikers trên thế giới.

Empty
Empty

Men theo tuyến đường rời khỏi thung lũng Hunza, chúng tôi tiến ra ngoài để chuẩn bị hành trình mới xuôi theo dãy Karakoram trên tuyến đường cao tốc Karakoram danh tiếng. Đi cùng chúng tôi dọc đường là đỉnh Nanga Parbat cao thứ 8 trên thế giới, ẩn hiện giữa những làn mây như thách thức bất kỳ nhà chinh phục tài ba nào.

Empty

Tuyến đường Karakoram do Trung Quốc đầu tư và kết hợp xây dựng cùng với Pakistan kết nối cả hai nước thông qua cửa khẩu Khunjerab, mất tới 20 năm mới hoàn thành. Tổng quãng đường lên tới gần 1.300 km kéo dài từ Gilgit-Baltistan tại Pakistan tới phía bên kia Tân Cương (Trung Quốc) định hình lại con đường tơ lụa hiện đại. Tuyến cao tốc này nằm ở độ cao 4.600 m, được xây dựng uốn lượn qua các tuyến đường núi non hiểm trở giữa hai rặng Karakoram và Himalaya, được mệnh danh là kỳ quan thứ 8 của nhân loại. Ra khỏi địa phận thủ đô Islamabad khoảng 14 km là mốc đánh dấu điểm bắt đầu của cao tốc Karakoram, tuy nhiên, phải tới Gilgit mới thấy được cảnh sắc tuyệt đẹp của con đường với những đỉnh núi tuyết vĩnh cửu trùng điệp phía xa. Chính vì thế, việc chạy xe trên tuyến đường cao tốc này có thể coi là một trải nghiệm luôn góp mặt trong “bucketlist” của những người đam mê khám phá và chạy xe trên thế giới.

Empty

Từ Gilgit, chúng tôi tiếp tục hành trình trên con đường đi tới rặng Passu hùng vĩ khiến ai cũng phải cảm thấy trân trọng những nét đẹp của tự nhiên. Rặng Passu gồm một chuỗi những đỉnh cao khoảng 6.000 m đâm thẳng lên trời, lúc nào cũng có những rặng mây tờ mờ ẩn hiện rất kỳ ảo. Trên đường đi, chúng tôi còn ghé qua hồ Attabad có màu xanh ngọc rất đặc biệt. Hồ này được hình thành mới khoảng 10 năm trở lại đây do một trận sạt lở lớn đã cuốn phăng đi cả ngôi làng Attabad, chặn lại dòng chảy của sông Hunza nên. Lâu dần, nước sông ứ đọng lại hình thành nên hồ Attabad xuôi bên cạnh cao tốc Karakoram và nhanh chóng trở thành một điểm check-in nổi tiếng.

Empty

Tuyến cao tốc Karakoram xuôi qua nhiều làng mạc của Pakistan. Tôi nhận ra các thị trấn ở đây có cách đặt tên có đuôi giống nhau là “abad”, ví như Hussainabad, Aliabad hay Karimabad, thật thú vị. Sau này, tôi có đọc đâu đó một thông tin cho biết, những nơi nào được đặt tên có “abad” là nơi đó có đa phần là người đạo Hồi sinh sống, còn nơi được đặt tên có kết thúc là “pur” như Udaipur, Jodhpur, Jaipur (các thành phố ở bang Rajasthan, Ấn Độ) là nơi người Hindu sinh sống. Hành trình này còn cho chúng tôi tôi những trải nghiệm hết sức thú vị khi được nhìn tận mắt cuộc sống của những người Hồi giáo bản địa, chủ yếu theo dòng Ismaili. Còn có một điều đặc biệt khác khiến hành trình này trở nên hấp dẫn, đó là nơi giao thoa giữa 3 rặng núi nổi tiếng Himalaya, Karakoram và rặng Hindu Kush. Thật tuyệt vời phải không nhỉ, vì chỉ riêng ba rặng núi này đã đóng góp phần lớn vào danh sách những đỉnh núi hùng vĩ và cao nhất thế giới.

Empty

Nếu đã quyết định chạy xe rồi thì sao không đặt ra cho mình một thử thách để vượt qua. Cái lạnh -12 độ C trên con đường từ Passu tới biên giới Khunjerab giữa Pakistan và Trung Quốc tuy rất khắc nghiệt nhưng không khiến một ai trong chúng tôi nản lòng. Nằm ở độ cao 4.700 m, đây chính là biên giới cao nhất thế giới, nếu chinh phục được nó thì có lẽ chúng tôi sẽ là nhóm người Việt đầu tiên lái xe lên tới đây. Nghĩ tới điều đó nên ai cũng phấn chấn, mặc đến 3-4 lớp áo cùng với miếng dán giữ nhiệt cẩn thận, cả đoàn lên đường với một trái tim nóng hổi. May mắn là thời tiết hôm đó có nắng đẹp, trời trong xanh, chính vì thế mà dù có chạy dưới cái lạnh -12 độ vẫn cảm thấy đỡ khắc nghiệt hơn hẳn.

Empty

Trong năm tiếng đồng hồ vất vả chạy xe từ Passu, chúng tôi đi xuyên qua những sự thay đổi về địa hình do độ cao chênh lệch vào khoảng 2.000 m để lên tới đỉnh. Từ những làng mạc yên bình dưới thung lũng bên hàng cây Poplar vàng cho tới những dãy núi tuyết, bắt đầu từ cổng checkpost vào với Khunjerab National Park thì tuyết ngày một dầy hơn, gần lên tới đỉnh thì tuyết ngập tràn cả bốn hướng. Chưa bao giờ tôi thấy nhiều tuyết đến vậy. Dưới bầu trời xanh là mặt đất một màu trắng xoá, xa xa chính là cửa khẩu biên giới, một bên là Pakistan và phía bên kia là Trung Quốc. Mặc dù muốn dừng chân ở đây lâu hơn nhưng lượng oxy ở độ cao này khá thấp nên chúng tôi chỉ tới trước cánh cổng biên giới chụp hình check-in rồi về lại Karimabad.

Empty

10 ngày chạy xe cùng nhau, chúng tôi đã có chung hàng loạt những trải nghiệm, những dư vị đầy cảm xúc với những con đèo hiểm trở, núi non hùng vĩ và sắc thu rực rỡ, những con người Pakistan vùng núi thân thiện… Có lẽ, tôi sẽ còn quay lại đây sớm, đi tìm lại những cảm xúc này ở một mùa hoàn toàn khác, tìm kiếm một khẩu vị chỉ riêng mình mới có.

Empty
Empty
Empty