Tôi biết tới Trần Tuấn Việt lần đầu vào năm 2018, khi tác phẩm “Làm hương” của anh giành chiến thắng hạng mục ảnh Du lịch của Smithsonian Photo Contest - giải thưởng nhiếp ảnh uy tín hàng đầu của nước Mỹ. Nhưng khi đó, Trần Tuấn Việt đã có trong tay nhiều giải thưởng nhiếp ảnh lớn nhỏ và đã được biết đến là một hiện tượng của làng nhiếp ảnh trong nước khi sở hữu kỷ lục hơn 20 bức ảnh trong Top ảnh đẹp nhất trong ngày do tạp chí National Geographic bình chọn chỉ trong năm 2017.

Empty
Empty

Nếu như tôi biết đến Trần Tuấn Việt nhờ một tấm ảnh đoạt giải thì cũng nhờ một tấm ảnh đoạt giải khiến tôi muốn viết về anh. Những ngày giữa tháng 4 vừa qua, trong khi cả thế giới chìm trong cảm xúc đau thương và lo lắng vì đại dịch Covid-19, bức ảnh “Niềm vui tuổi thơ” của Trần Tuấn Việt đã chiến thắng trong cuộc thi Fun2020 do ứng dụng chia sẻ Agora tổ chức. Chỉ ít ngày sau đó, anh lại được xướng danh khi bức ảnh chụp Cầu Vàng của anh giành chiến thắng chung cuộc ở cuộc thi nhiếp ảnh về đề tài kiến trúc Achitecture2020 cũng do Agora tổ chức. Phần thưởng từ hai cuộc thi này được anh gửi toàn bộ vào quỹ Covid để góp phần ủng hộ cho công tác phòng dịch Covid-19.

Chia sẻ về việc làm này, anh cho biết: “Đại dịch Covid-19 tạo sự thay đổi và chuyển hóa sâu sắc trong xã hội. Mọi lĩnh vực trong cuộc sống đều bị đình trệ, thậm chí dừng lại. Với mỗi biến cố, tôi đều mong tìm được những điều tích cực trong đó. Đại dịch này sẽ thử thách toàn nhân loại, giúp mọi người nhìn nhận và trân quý nhiều điều hơn trong cuộc sống này. Cá nhân tôi cũng có những dự án cá nhân phải tạm dừng. Nhưng tôi nghĩ đó như là “nốt lặng” để mình nhìn nhận và cảm lại mọi thứ trong cuộc chơi nghệ thuật của mình, từ đó củng cố và thích nghi hơn trong tương lai”.

Empty

Con đường đến với nghệ thuật nhiếp ảnh của Trần Tuấn Việt bắt đầu từ niềm đam mê hội họa từ thuở ấu thơ. Không xuất thân từ một gia đình có truyền thống về nghệ thuật, anh tự mình học vẽ và dự thi vào ngành kiến trúc. Đối với anh, kiến trúc cũng như nhiếp ảnh đều là trò chơi của ánh sáng, các mảng khối, đường nét và màu sắc. Chính nền tảng căn bản từ hội họa giúp anh có khả năng cảm nhận tốt hơn khi đến với nhiếp ảnh.

Giống như khi đến với hội họa, 13 năm gắn bó cùng nhiếp ảnh của Trần Tuấn Việt cũng được khởi đầu bằng việc mày mò tự học, tự tìm tòi từ những lần thực tế bấm máy và từ những người đi trước.

Empty

“Tôi thích William Eugene Smith, Steve McCurry và James Nachtwey, những huyền thoại của nhiếp ảnh thế giới. Có lẽ sự nghiệp của tôi bị ảnh hưởng nhất bởi Steve McCurry, với những tiên phong trong visual storytelling và cách ông đi khắp thế giới để chụp và kể lại những hình ảnh về văn hóa.

Cá nhân tôi tự học, trải nghiệm qua hầu hết mọi thể loại nhiếp ảnh trong 7 năm đầu. Từ ảnh đời thường, đường phố, phong cảnh, ý niệm, chân dung... thậm chí cả ảnh khỏa thân nghệ thuật. Sau đó, khi tiếp cận với cộng đồng nhiếp ảnh National Geographic, tôi dần định hình được phong cách riêng và bây giờ theo đuổi truyền tải câu chuyện qua ảnh” - anh tâm sự.

Empty
Empty

Là một nhiếp ảnh gia không chuyên, ban đầu mục tiêu của Việt chỉ là để thỏa mãn ước mơ được chụp những bức ảnh đẹp và chia sẻ với bạn bè, người thân. Khi những bức ảnh bắt đầu được đón nhận nồng nhiệt hơn trong cộng đồng, anh nhận ra rằng đó cũng là những thông điệp tích cực mà mình có thể truyền tới bạn bè quốc tế về vẻ đẹp của nền văn hóa truyền thống Việt Nam - điều luôn là cảm hứng bất tận của anh trong nhiếp ảnh.

Empty

Vậy là rất nhiều, rất nhiều những tác phẩm nhiếp ảnh được ra đời từ tình yêu anh dành cho các vùng đất quê hương như hang Sơn Trà, làng chài Cái Bèo, thác Bản Giốc, hồ Tuyền Lâm, đồi cát Phan Thiết, Huế…; từ sự rung động trước vẻ đẹp của cuộc sống đời thường như cảnh làm hương, đánh cá, đan lưới, phơi miến, chợ cá, đua bò…

Empty

Những tác phẩm tuyệt đẹp và tràn đầy cảm xúc ấy không chỉ đem tới cho anh sự thành công trong nhiếp ảnh mà còn đem tới hàng chục giải thưởng nhiếp ảnh trong nước và quốc tế. Nhưng có lẽ vượt lên tất cả là những bức ảnh đã đem tới cho anh “sứ mệnh” của một người truyền cảm hứng du lịch, khám phá vẻ đẹp các vùng miền Việt Nam cho những tín đồ xê dịch trong nước và thế giới. Từ đam mê cá nhân, anh đã tình cờ trở thành người kể chuyện, người giới thiệu vẻ đẹp của đất nước, góp phần quảng bá văn hóa và du lịch Việt ra thế giới.

Empty

Là một trong những nhiếp ảnh gia Việt Nam có nhiều giải thưởng quốc tế nhất hiện nay nhưng lại tuyên bố sẽ chỉ tham dự các cuộc thi với mục đích từ thiện, có lẽ với Trần Tuấn Việt, được thỏa mãn khát khao tìm kiếm cái đẹp của cuộc sống mới là điều quan trọng nhất. Anh đề cao sự thành thật với bản thân mình, bất chấp việc cảm xúc dẫn lối ra sao. “Tôi muốn tìm sự khác biệt trong hành trình nhiếp ảnh của mình. Khác với đa số, khi có được khả năng họ sẽ chuyển qua tìm danh vọng, tiền bạc. Tôi chỉ mong những bức ảnh của mình có ích cho xã hội. Điều đó thôi thúc tôi và tạo cho tôi hạnh phúc thực sự khi cầm máy”.

Empty
Empty

Dù đạt được nhiều thành công trong con đường sự nghiệp, Trần Tuấn Việt cũng đã từng trải qua những quãng thời gian đầy khó khăn trong cuộc sống cá nhân. Ngay cả việc thực sự sống được bằng nhiếp ảnh cũng chỉ là chuyện gần đây, khi anh bắt đầu nhận được lời mời từ các dự án truyền thông, hay hợp tác với các hoạt động của các thương hiệu lớn. Đặc biệt, anh từng có giai đoạn rơi vào trầm cảm với những suy nghĩ tiêu cực, những đêm thức trắng. Chính niềm đam mê nhiếp ảnh với lời mời tham gia chụp dự án ảnh Việt Nam lên Google Arts & Culture đã giúp anh dần dần vượt qua căn bệnh này. Theo Việt, quá trình trải qua và sống chung với căn bệnh đã cho anh sự thấu hiểu nhất định về trầm cảm và mong muốn thực hiện một dự án nhiếp ảnh về chứng bệnh này nhằm nâng cao nhận thức xã hội trong tương lai. Rất có thể đây sẽ là một bước đi mới không chỉ có ích cho cộng đồng mà còn đem lại cho Việt những trải nghiệm khác biệt trong nhiếp ảnh và khiến cuộc sống của anh giàu ý nghĩa hơn.

Empty

Tuy vậy, Trần Tuấn Việt vẫn hài lòng với những điều đã qua và lạc quan về con đường phía trước: “13 năm gắn bó với nhiếp ảnh, tôi đã mất đến hơn 7 năm để tự tìm tòi và định hình con đường phù hợp với bản thân mình. 6 năm trở lại đây, đặc biệt là 4 năm gần nhất tôi có được nhiều thành tựu cá nhân. Tôi chưa từng có điều gì tiếc nuối vì đã không làm. Mọi thứ tôi trải nghiệm qua đều là những bài học, những kinh nghiệm tuyệt vời để củng cố cho một hành trình nhiếp ảnh thật dài, có lẽ là sẽ gắn bó trọn đời với cá nhân tôi. Tôi có tính cách khá nghệ sĩ, làm việc rất ngẫu hứng nên thường không vạch ra kế hoạch dài hạn. Chỉ mong những bức ảnh của mình, không chỉ 5 năm hay 10 năm tới mà sẽ được sự đón nhận và yêu mến thật lâu sau nữa”.

Empty
Empty
trantuanviet 15