Những bước chân truyền cảm hứng

Thứ tư, 26/09/2018, 08:58

Rất nhiều người trong chúng ta đã vẽ thế giới của mình bằng sự tưởng tượng được gợi mở từ những trang sách. Còn Nguyễn Hoàng Bảo đã vẽ nên thế giới của riêng anh bằng Những Bước Chân. 72 quốc gia và vùng lãnh thổ đã in dấu chân đam mê khám phá và phần còn lại của thế giới thì đang nằm trong kế hoạch chinh phục của “chàng trai” 42 tuổi, trong đó có cả Nam cực.

8 tuổi đã đi du lịch “bụi”

Những Bước Chân, nickname quen thuộc của blogger Nguyễn Hoàng Bảo lúc anh mới mở Facebook, cho rằng thú đam mê “xê dịch” đã ngấm vào máu anh từ nhỏ. Anh vẫn còn nhớ chuyến du lịch “bụi” sang Campuchia cùng với mẹ và hai em khi mới lên 8. Từ Vĩnh Long quê hương, bốn mẹ con đi xe đò đến Châu Đốc, qua cửa khẩu Khánh Bình bằng chiếc ghe chở chôm chôm lênh đênh hàng chục giờ đồng hồ trên sông mới đến được thủ đô Phnom Penh để thăm người cậu ruột.

“Khi bước vào Hoàng cung, tôi cảm thấy choáng ngợp”, đó là ấn tượng đầu tiên gieo vào tâm trí cậu bé những điều lạ lẫm từ chuyến đi kéo dài cả tháng trời. Tới chợ Trung tâm, Bảo đòi mẹ mua cho bằng được bộ đồ đẹp ở đây, mục đích là để ghi nhớ về chuyến đi đầu đời của mình. Sau đó, Bảo còn được cậu đưa tới xem nơi quay cảnh nhân vật Lý Cai từng xuất hiện trong bộ phim đen trắng nổi tiếng thời đó là Ván Bài Lật Ngửa.

Empty

Cho tới khi bước chân vào Bảo tàng Toul Sleng, chứng tích tội diệt chủng của chế độ Khmer Đỏ gây ra, cảm giác ghê rợn ám ảnh Bảo mãi về sau này. Chuyến đi đầu đời đó đã để lại dấu ấn sâu sắc, khó phai mờ trong tâm trí cậu bé chân đất miền Tây.

Tây Tạng năm 2007

Chuyến đi đầu tiên vào lúc trưởng thành chính là chuyến đi Tây Tạng vào năm 2007. Theo Bảo, đó là chuyến đi dài, có ý nghĩa tạo bước ngoặt lớn. Hồi đó, anh đi bằng đường bộ. Sau khi bay từ Sài Gòn ra Hà Nội, anh bắt xe buýt đi Lào Cai để từ đó đi xuyên biên giới qua Thành Đô (Trung Quốc). Sau khi thăm Cửu Trại Câu, anh nhờ một nhân viên khách sạn làm giấy phép để đi Tây Tạng, và sẽ đi bằng tàu từ đây. Anh rất muốn đi Tây Tạng, bởi đọc nhiều thông tin cho biết rằng, vùng đất linh thiêng và xa xôi này sẽ bị Hán hóa dần.

Empty
Không ngoại ngữ là một hạn chế lớn khi ra nước ngoài, nhưng đôi khi lại tạo ra những điều bất ngờ thú vị

Ước mơ đó lớn đến nỗi dù không biết tiếng Trung, anh cũng quyết đi cho bằng được. “Đó là cả một sự liều lĩnh”, Bảo nhớ lại. Và vì không biết tiếng Trung, mà bên đó không mấy người biết tiếng Anh, nên đi tới đâu, Bảo dùng máy chụp ảnh chụp hình lại những nơi cần đến. Gặp được người địa phương nào là chìa ra, làm dấu hỏi họ đường đi. Vậy mà cũng tới được những nơi cần tới.

Sau này, “sự liều lĩnh” với hành trang không ngoại ngữ lại được lập lại trong chuyến đi Nga với hành trình bằng tàu lửa xuyên Siberia. “Không ngoại ngữ là một hạn chế lớn khi ra nước ngoài, nhưng đôi khi lại tạo ra những điều bất ngờ thú vị”, Bảo nhìn nhận.

Phía sau là 72 chân trời

Kể từ chuyến đi đầu tiên tới Tây Tạng, đến nay, Bảo đã in dấu chân lên 72 quốc gia và vùng lãnh thổ, nếu tính những chuyến đi được lập kế hoạch bài bản. Bảo đã đi cả 5 châu lục, các quốc gia lớn trên thế giới. Xét về mặt “địa dư văn hóa”, Bảo đã in dấu chân lên nhóm các quốc gia Hồi giáo, các nước có nền văn minh lớn của nhân loại.

Empty

Nhóm các quốc gia Hồi giáo lại có nhiều tầng nhánh khác nhau, từ Hồi giáo Trung Đông, Hồi giáo Phi châu, Hồi giáo Đông Nam Á đến Hồi giáo vùng Trung Á và Nam Á. Bảo đi qua khá nhiều nước Hồi giáo, mỗi nơi có một bản sắc khác nhau, và nhận thấy luật Hồi giáo có nơi khắt khe, có nơi lại cởi mở hơn. “Tôi thích sự cởi mở ở các nước Hồi giáo vùng Trung Á, các nước thuộc Liên Xô cũ”, Bảo nhận xét.

Anh chia sẻ thêm, người Iran cũng theo luật lệ Hồi giáo nhưng ở họ toát lên sự văn minh. “Tôi cảm nhận rằng, họ luôn mong muốn cho thế giới thấy được sự thân thiện, cởi mở của họ, và họ thể hiện điều đó rõ nhất là đối với những du khách từ bên ngoài vào”. “Chính sự thân thiện đó đã khiến cho người lữ khách phương xa, đến từ nền văn hóa rất khác như tôi cảm thấy ấm lòng”, Bảo tâm sự.

Blogger Những Bước Chân đặc biệt quan tâm đến yếu tố văn hóa tại những điểm đến. Bảo đã đi qua các nền văn minh sông Hằng ở Ấn Độ, văn minh Lưỡng Hà ở Trung Đông, văn minh Inca ở các nước Nam Mỹ, những nền văn minh dọc theo con sông Nile huyền thoại, văn minh các nước châu Âu là “lục địa già” với những đỉnh cao gắn liền với nền văn minh La Mã huy hoàng trong thời cổ đại như Ý và một số quốc gia Nam Âu khác.

Empty

“Hướng khám phá văn hóa đã mang lại cho ta sự kinh ngạc về những khả năng kỳ diệu của người cổ đại và Con Người nói chung được viết in hoa”.

Theo đó, anh phát hiện ra rằng, mỗi nền văn minh sẽ có một chất liệu riêng để khắc tạc nên dáng hình văn hóa vật thể của mình. Như người Inca thì tạo hình bằng đá. Ở Nam Mỹ có tảng đá lớn bằng ngôi nhà gắn khít với nhau, trải dài hàng cây số, trên đó khắc tạc những phù điêu cổ. Hay đảo Rapa Nui (ở Chile) chỉ bằng 1/4 diện tích của Phú Quốc nhưng đằng sau sự nhỏ bé ấy chứa dựng cả một nền văn minh lớn đầy bí ẩn. “Một hòn đảo bé nhỏ không sở hữu tài nguyên gì ngoài đá, rừng, trái dại lại chứa đựng những công trình kiến trúc, biểu tượng rất tinh tế khiến cả thế giới ngưỡng mộ”.

Anh viết: “Một trong những điều bí ẩn là hầu hết những dãy tượng Moai đều đứng thành từng hàng có mặt hướng vào bên trong hòn đảo, khác những gì tôi nghĩ là những bức tượng ấy phải hướng ra đại dương để bảo vệ hòn đảo. Có thể từ ngàn xưa, người Rapa Nui không mong chờ những người đến từ đại dương ngoài kia mà họ chỉ muốn hướng về cội nguồn, những tập tục hay củng cố hệ thống tín ngưỡng lâu đời đang bảo vệ cuộc sống của họ từng ngày từng giờ”.

Trong số những nước sở hữu nền văn minh lớn của nhân loại, Bảo thích Ấn Độ. Đa phần du khách nước ngoài (đặc biệt là khách nữ) đều sợ tình trạng hỗn độn trong giao thông, vệ sinh kém, nhưng nếu vượt qua rào cản đó thì sẽ có dịp khám phá nền văn hóa đồ sộ, bao công trình kiến trúc kỳ vĩ và đời sống tâm linh sâu thẳm của người Ấn. “Tôi đã đi nhiều thành phố ở phía Bắc Ấn, nếu có dịp trở lại sẽ tiếp tục khám phá phía Nam Ấn”.

Empty

Nhiều người than phiền ẩm thực Ấn khó ăn, nhưng với Bảo, đó không phải là vấn đề lớn. Bảo thích nhất món cà ri gà, bò ăn với bánh mì naan, là những món Bảo ăn nhiều nhất khi đi lại các thành phố trong Ấn Độ.

Đó là chuyến đi vào năm 2010, thời điểm Bảo đi chung với ba người bạn. Còn đa phần các chuyến đi sau này, quá nửa các chuyến đi du lịch nước ngoài đã thực hiện được, anh đều độc hành. Bởi về sau đều là những chuyến đi dài, không ai có đủ thời gian để đồng hành cùng anh.

Hiểm nguy nơi đất khách

Đi một mình không khỏi đối diện với sự nguy hiểm. Đó là lần đi Pakistan, quốc gia Hồi giáo vùng Nam Á, chuyến đi dài hơn hai tuần của anh.

Sau khi lang thang ở thủ đô Islamabad, Bảo lên đường cho chặng hành trình 80 km để đến Murree, một trung tâm du lịch nổi tiếng thuộc tỉnh Punjab. Đây là một thị trấn cao nguyên, đặt chân lên đây sẽ nhìn thấy cả dãy Kashmir kỳ vĩ.

Pakistan không phát triển du lịch quốc tế mà chủ yếu phát triển du lịch phục vụ khách nội địa. Khi đến Murree, Bảo tìm phòng khách sạn và chứng kiến một cảnh tượng hỗn loạn. “Tôi bị cò bám theo, nếu lơ mơ sẽ bị sa bẫy như chơi”, Bảo nhớ lại. Phớt lờ sự đeo bám, cuối cùng Bảo cũng tìm được một hostel. Nhưng chưa hết, đám cò khách sạn lại quay lại. May mắn, anh gặp được một gia đình người Pakistan biết tiếng Anh hỗ trợ giải quyết vấn đề của anh. Sau đó, để an toàn, Bảo quyết định chuyển sang ở chung phòng và share tiền phòng với họ.

Empty

Những người bạn địa phương tình cờ đó đã tình nguyện làm hướng dẫn viên đưa Bảo đi nhiều điểm tham quan thú vị như những khu trung tâm mua sắm, quảng trường, khu vui chơi tụ tập động người. Theo quy định, cảnh sát sẽ cấm cửa những người đi một mình vì nghi ngờ đây có thể là những phần tử khủng bố bằng bom cảm tử.

Những lần đối diện sinh tử

Tại Pakistan, trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với Bảo là hành trình từ Islamabad đi thung lũng Hunza trên chuyến xe đò địa phương. Bảo để ý thấy, mỗi bác tài chạy tuyến đường nguy hiểm này đều thủ một cây súng trường. Mỗi lần dừng trạm gặp cảnh sát, bác tài vẫn không quên kè kè khẩu súng bên cạnh dự phòng trường hợp khi quay lại bị tấn công bất ngờ từ phía trên xe. Anh vẫn nhớ như in, trên quãng đường 600 km đó hơn mười lần anh và bác bài phải xuất trình passport hay nộp lại bản copy passport cho họ.

Mục đích đi Pakistan lần này là để khám phá con đường tơ lụa tại nhánh ngang xuống khu vực Nam Á. Anh thám hiểm dãy Karakoram, một trong những cung đường đẹp nhưng heo hút, và dĩ nhiên là nguy hiểm, nhất thế giới.

Chuyến đi đó để lại trong anh nhiều kỷ niệm. Đầu tiên, nó gợi lại hình ảnh những chuyến xe đò tại quê hương Việt Nam từ hơn hai mươi năm trước lúc nhỏ anh vẫn đi lại hồi ở miền Tây. Nay sang xứ người cũng lại đi xe đò với một cảm giác như thế.

Nguy hiểm thứ hai là lúc ở trung tâm Cairo, Ai Cập. Chuyến đi rơi vào đúng dịp Ai Cập kỷ niệm năm thứ ba của phong trào cách mạng “mùa xuân Ả Rập” bắt đầu từ cuối năm 2010. Để kiểm soát tình hình, trực thăng quần thảo trên bầu trời, bom xịt, lựu đạn cay… hệt như phim hành động của Hollywood.

Empty

“Tôi bị cách ly giữa dòng người, không về lại hostel của mình được, dù chỉ đứng cách hostel chưa đầy 1 cây số. Bí quá, tôi tìm mọi cách, và may mắn nhờ một nhóm sinh viên áp tải về lại khách sạn, vừa đi vừa run. Khi đặt chân tới nơi vẫn chưa hoàn hồn”, Bảo kể lại, giọng đầy cảm xúc.

Bí quyết thâm nhập sâu vào những vùng đất

“Tôi thường bám vào sự giúp đỡ của những người dân địa phương ở nơi đến. Không chỉ trợ giúp, họ còn mang đến cho mình những câu chuyện mà nếu đi theo tour du lịch, bạn không thể nào nắm bắt được”.

Empty
Đi phải có mục đích, có kế hoạch thì sẽ đi được xa và sâu hơn. Nếu không có điều đó, chuyến đi sẽ trở nên hời hợt vô cùng

Đó là câu chuyện một gia đình trên chuyến xe đò quay lại thủ đô Islamabad từ thung lũng Hunza. Lúc đó, thời tiết bất ngờ trở xấu, đường đèo trên dãy Karakoram bị sạt lở, tuyết rơi nhiều. Trong tình trạng đó, lữ khách sẽ không biết được thời gian nào sẽ đến nơi được.

Đúng vào lúc nguy nan, Bảo gặp một gia đình cũng đợi để về lại Islamabad. Người anh đã bắt chuyện là một chàng bác sĩ dẫn mẹ về thăm quê ở Hunza, trước đây từng sống ở một nơi heo hút trong thung lũng này. Anh cho biết, đã lâu rồi nay mới có dịp về quê, nhân một nghi lễ tôn giáo ở địa phương. Nhà họ ở quê đất đai khô cằn, chỉ chăn nuôi gia súc, một phần tiêu thụ tại chỗ, phần còn lại phân phối cho các thành phố lớn ở phía Bắc Pakistan.

Anh bác sĩ cho biết thêm lý do họ không thường xuyên về quê vì hành trình trắc trở, mỗi lượt đi xe phải mất đến 20 tiếng đồng hồ. Họ đã lưu lại Hunza một tuần lễ, nay về lại thành phố để tiếp tục làm việc. Nhờ câu chuyện của người bác sĩ tình cờ gặp trên đường đi, Bảo phần nào biết thêm cuộc sống của người dân thường Pakistan.

“Đi để khám phá bản thân”

Bảo nói, anh đi du lịch nhiều không phải để lập kỷ lục, không đi theo trào lưu như vẫn thường thấy ở một số bạn trẻ hiện nay. “Với tôi, đi là bước ra thế giới để khám phá chính bản thân mình”, Bảo đưa ra quan niệm của riêng mình về chuyện đi du lịch các nước.

Blogger từng trải này chia sẻ thêm: “Đi phải có mục đích, có kế hoạch thì sẽ đi được xa và sâu hơn. Nếu không có điều đó, chuyến đi sẽ trở nên hời hợt vô cùng”.

Empty

Kế hoạch chinh phục Nam cực

Vì coi trọng việc lập kế hoạch, xác định mục đích ngay từ đầu nên Bảo đã có những tính toán chi tiết cho những hành trình mới của mình, kể từ đầu năm 2018. Để bắt đầu đi hết 128 quốc gia và vùng lãnh thổ còn lại trên thế giới, ngay từ bây giờ, Bảo đã chú trọng đến vấn đề sức khỏe, lập ngân sách du lịch cũng như chuẩn bị thông tin về điểm đến.

Trong số những yếu tố đó, đối với Bảo, vấn đề tài chính là quan trọng hơn cả. “Có người đi tới đâu hết tiền, quay sang làm kiếm tiền rồi đi tiếp. Tôi tôn trọng cách của họ, nhưng tôi không thể như họ. Lúc nào, tôi cũng lập kế hoạch rõ ràng cho cả lộ trình”.

Để có tiền đi du lịch, “chàng trai” 42 tuổi vẫn còn độc thân này phải làm việc cật lực. Bảo vừa làm tư vấn, vừa làm các công việc freelance ở bên ngoài để tích lũy ngân sách cho những chuyến đi, bên cạnh công việc chính là giảng dạy về quản lý du lịch tại Đại học Công nghiệp TP.HCM.

Empty

“Từ năm 2018 trở đi, tôi sẽ bắt đầu chinh phục kế hoạch đi 128 quốc gia và vùng lãnh thổ còn lại trên thế giới”, Bảo thể hiện sự quyết tâm.

Anh cho biết, những chuyến đi tới sẽ đến những ngôi làng cổ, độc đáo của thế giới. Anh sẽ đi Yemen để thăm những ngôi làng độc đáo của xứ Hồi giáo vùng Tây Á; trở lại châu Phi để lang thang vào những bộ tộc ở Tây Phi; tìm đến làng lạnh lẽo nhất thế giới ở Nga bằng chuyến tàu dằng dặc xuyên Siberia.

Anh sẽ tiếp tục khám phá thiên nhiên kỳ thú, với ước mơ chinh phục Nam cực. Tiếp đến là trải nghiệm không khí và sắc màu những lễ hội độc đáo, nổi tiếng toàn cầu như những lễ hội Carnival Cape Minstrel ở Nam Phi hay lễ hội Day of Dead ở Mexico.

Empty
Du lịch mang lại cho ta một tâm hồn mở, một con tim rộng, học điều tốt, bỏ điều xấu.

Blogger Những Bước Chân mong muốn khám phá tất cả mọi nơi trên thế giới. “Sau khi tiếp cận rồi, tôi sẽ không dừng lại. Sẽ còn còn trở lại Iran, Ấn Độ, Pakistan… để gặp lại những con người dễ mến ở đó”, Bảo chia sẻ ước muốn của mình. Anh cho biết thêm, sẽ quay lại giúp đỡ những người bạn cùng sở thích du lịch, hỗ trợ họ chuẩn bị hành trang tốt nhất cho những chuyến đi.

Đã đi nhiều nơi trên thế giới. Còn Việt Nam?

Bảo nói, du lịch Việt Nam giống như “của để dành”. “Tôi đam mê ẩm thực các vùng miền, và sẽ có hành trình riêng cho những chuyến đi trải khắp ba miền quê hương”.

Hạnh phúc tìm thấy trên những hành trình một mình

Những chuyến đi đã giúp Bảo khám phá chính bản thân mình, mà không bị chi phối bởi người khác. Một mình lang thang, len lỏi khắp hang cùng ngõ hẻm. Và tự mình quyết định tất cả mọi thứ, tự chịu trách nhiệm trước chính bản thân mình. “Mình có thể tự chiều mình, chứ không thể theo cảm xúc của người khác, và người khác cũng vậy, dù biết rằng đi một mình sẽ cực hơn nhiều, do không có người hỗ trợ”.

“Du lịch mang lại cho ta một tâm hồn mở, một con tim rộng, học điều tốt, bỏ điều xấu.” Bảo tạm khái quát hóa về triết lý du lịch của mình.

Empty

Theo blogger này, khi nhìn ai đó đi du lịch, hãy nhìn vào cách khám phá của người đó, bạn sẽ nhận ra phần nào con người của họ.

Bảo cho biết mình đang ấp ủ viết một cuốn sách tựa đề “Sinh ra để bước đi trong trời” với mục đích truyền cảm hứng du lịch đến với tất cả mọi người. Blogger có nickname Những Bước Chân này cũng là tác giả của cuốn sách “Độc hành – Những khám phá giá trị và kỳ lạ trên con đường tơ lụa”, tác phẩm chiếm lĩnh vị trí thứ 5 trong top “10 sách văn hóa – du lịch bán chạy nhất” của trang bán sách trực tuyến Tiki.vn năm 2016.

Nguyễn Hoàng Bảo

Tên họ: NGUYỄN HOÀNG BẢO

Nghề nghiệp: Giảng viên khoa du lịch

Quan điểm cá nhân: Rất nhiều người trong chúng ta đã vẽ thế giới của mình bằng sự tưởng tượng được gợi mở từ những trang sách. Còn Nguyễn Hoàng Bảo đã vẽ nên thế giới của riêng anh bằng Những Bước Chân. 72 quốc gia và vùng lãnh thổ đã in dấu chân đam mê khám phá và phần còn lại của thế giới thì đang nằm trong kế hoạch chinh phục của “chàng trai” 42 tuổi, trong đó có cả Nam cực.

Câu chuyện về những chuyến đi “để đời” của anh có ý nghĩa như chất xúc tác, truyền cảm hứng du lịch và khám phá thế giới đến với tất cả mọi người.

Thưởng Trần / Nguồn: Ảnh: Nguyễn Hoàng Bảo
LATEST NEWS
Trang thông tin du lịch và phong cách sống Travellive+
HOT DEALS
Trang thông tin du lịch và phong cách sống Travellive+
Trang thông tin du lịch và phong cách sống Travellive+
MAY YOU LIKE IT
BEST IN TRAVELLIVE