Trong những ngày lang thang ở vùng núi phía Bắc, tình cờ thấy một bức ảnh hoa sơn tra (hoa táo mèo) ở bản Nậm Nghiệp, xã Ngọc Chiến, huyện Mường La, tỉnh Sơn La đang nở rộ, đẹp đến xuyến xao, chúng tôi rủ nhau “đi thôi”. Từ xa, những cụm hoa trắng muốt dần hiện ra, phủ khắp núi rừng bằng màu trắng tinh khôi.

Empty

Nậm Nghiệp là một bản nằm ở độ cao hơn 2.000 m so với mực nước biển, được coi là một trong những bản làng cao nhất Việt Nam, nổi tiếng với rừng hoa sơn tra nở rộ mỗi dịp xuân về. Đặc biệt, vào ngày 21 và 22/3 vừa qua, Nậm Nghiệp đã tổ chức Lễ hội hoa sơn tra lần thứ IV với nhiều hoạt động văn hóa, nghệ thuật và trò chơi dân gian, thu hút đông đảo du khách đến chiêm ngưỡng mùa hoa rực rỡ và hòa mình vào không khí lễ hội đặc sắc của người dân địa phương.

Vài năm trước, đường vào bản còn là đường đất gập ghềnh, việc di chuyển khá khó khăn. Nay đã có đường nhựa, tuy nhỏ nhưng thuận tiện hơn nhiều cho du khách. Nhờ đó, hành trình đến với Nậm Nghiệp trở nên dễ dàng hơn, mở ra cơ hội cho nhiều du khách khám phá vẻ đẹp hoang sơ nơi đây. Và chúng tôi nghiễm nhiên trở thành hai trong số những du khách say lòng trước vẻ đẹp của vùng núi cao Tây Bắc. 

Empty

Từ La Pán Tẩn, Mù Cang Chải đến Ngọc Chiến, khung cảnh mở ra liên tục khiến chúng tôi ngạc nhiên. Theo con đường uốn lượn, ôm quanh những quả núi, đến đoạn bắt đầu vào địa phận xã Ngọc Chiến, từ đỉnh dốc cao nhìn xuống thung lũng, đôi mắt chúng tôi như chạm đến sự bình yên tuyệt đối. Phía xa xa, những ngôi nhà nép mình bên nhau, tựa vào lưng núi, dường như thinh lặng, không có bất kỳ sự chuyển động nào. Chúng tôi không ngăn được mình phải chạy xe vào bản để được dấn sâu vào không khí bình yên đó. 

Empty

Kiến trúc đặc trưng ở khu vực này là dãy tường bao được dựng nên từ những hòn cuội. Đi chậm trong bản sẽ có thể nghe tiếng suối chảy róc rách. Vì thế mà từ lâu, người dân đã có thói quen ra suối nhặt đá cuội về dựng nhà. Một số ngôi nhà còn giữ hàng rào đan bằng thanh tre. Ở điểm giáp ranh giữa hai bản luôn có những tấm biển “xin chào” hoặc “chào tạm biệt” được vẽ tay duyên dáng bằng sơn màu trên nền xám của mấy hòn đá lớn. Đời sống trong bản rất thanh bình. Dạo quanh, chúng tôi chỉ gặp vài cụ già ngồi trước cửa và vài đứa trẻ nô đùa. 

Empty

Trên đường, chúng tôi còn gặp một cây hoa gạo đỏ rực giữa bầu trời xanh biếc, một cây cầu vắt ngang con suối nơi ánh mặt trời dịu dàng của mùa xuân làm mặt nước óng ánh sắc kim, pha lẫn vàng, cam, đỏ. Từ đây, tiếp tục ngang qua những vách đá dựng đứng, theo con đường nhỏ dẫn lên núi, dần sâu vào bản làng và rừng cây, những cụm hoa trắng muốt từ lúc còn ở phía xa, lẫn giữa màu xanh của núi, dần dần mở rộng biên độ thơ mộng, phủ khắp những ngọn núi bằng màu trắng tinh khôi. Khi đó, chúng tôi biết chắc đã đến Nậm Nghiệp rồi. 

Nghe người dân Nậm Nghiệp bảo, mùa hoa này đẹp nhất trong vài năm gần đây. Chúng tôi ngắm hoa sơn tra ở khoảng cách xa, rồi dần dần chạm đến khoảng cách gần. Những cánh hoa trông từ xa có dáng vẻ mong manh nhưng thực ra vô cùng dày dặn, cứng cáp. Chúng nở thành từng chùm, trắng muốt, kết vào nhau tạo thành mảng, khối, nhưng lại giống như những kẻ độc hành thanh thản, ẩn chứa bên trong sự tĩnh lặng là chiêm nghiệm, suy tư. Càng vào sâu trong lòng núi, màu trắng của những cánh hoa sơn tra càng trở nên dày đặc. Tổng thể khung cảnh cứ như một bức tranh được vẽ bằng những nét thanh đậm giản đơn rồi vẩy lên đó đầy mực trắng.

Empty
Empty

Men theo những con đường đất bên vách núi, xuyên qua bản làng, dẫn sâu vào rừng nơi chẳng còn nhà cửa, chỉ có tiếng gió trêu đùa cùng hoa và cái lạnh phả ra dày hơn từ khoảng hở giữa những thân cây, cảnh sắc càng khiến chúng tôi choáng ngợp. 

Thú thật, tôi không phải người nghiện hoa, càng không phải người thích chụp ảnh check-in với hoa, bởi trong mắt tôi, mỗi mùa có một vẻ đẹp riêng. Hoa đôi khi rực rỡ quá, dễ khiến người ta yêu quá. Tôi thích vẻ đẹp khiêm nhường hơn của những cành khẳng khiu trơ trụi lá, của những quả xanh chưa vào mùa chín rộ, của những chiếc lá đến độ úa tàn - những vẻ đẹp mà đôi khi ta phải mất chút thời gian nhìn sâu vào đó để tìm kiếm cho mình một ý nghĩa riêng. Nhưng trước khung cảnh thơ mộng này, tôi cũng không sao kìm lòng được, nên đã chụp rất nhiều ảnh để lưu lại, mong ôm ấp mãi vẻ đẹp này, mong chúng không tàn lụi và cũng để dự phòng cho nhiều năm về sau, biết đâu mình chẳng thể quay lại đúng dịp để ngắm nhìn vẻ đẹp này thêm lần nữa. 

Empty

Loanh quanh trong bản Nậm Nghiệp một lúc, chúng tôi dừng chân tại quán cà phê Thêu. Trong bản có vài căn homestay và quán cà phê, nhưng theo quan sát, tôi thấy quán cà phê này rất khác thường vì trông không giống quán cà phê cho lắm mà giống điểm tụ tập của dân bản địa. Trên đỉnh dốc cao, khuất sau những rặng hoa sơn tra, có một quầy nước bằng gỗ mộc mạc được trang trí với mấy món đồ như kiểu tiện tay nhặt trong rừng, trong nhà rồi tiện tay treo lên: quả thông, quả bí, vải thổ cẩm, hoa sơn tra phơi khô, biển hiệu là một chiếc nón thêu tay. Ngay cạnh đó là vài chiếc ghế đơn giản, có rất ít bàn. Tả như vậy không có nghĩa là nơi đây xuề xoà. Ngược lại, mọi sự trông có vẻ tiện tay đó kết hợp với nhau vô cùng duyên dáng. 

Empty

Hỏi ra mới biết, chủ quán là một cô gái H'Mông, mới mở quán này được một tháng. Tại đây, chúng tôi gặp các chị người H'Mông đang quây quần thêu thùa. Trang phục của họ ngày nay mang nhiều tone màu rực rỡ, khác với truyền thống tối màu trước kia. Tôi học được từ "zoo nkauj” (trong tiếng H’Mông nghĩa là “đẹp”), nên đã khen cách phối màu trên trang phục của các chị bằng tiếng H’Mông. Các chị cười ầm lên, chỉnh phát âm chuẩn cho tôi. Dù chúng tôi không hiểu ngôn ngữ của nhau, nhưng khoảnh khắc đó, buổi chiều trôi qua trọn vẹn. Chỉ cần ngồi cạnh nhau, hít thở chung bầu không khí dễ chịu, rồi mỉm cười chào tạm biệt cũng đủ ấm lòng. 

Nếu ai đó nhờ tôi hướng dẫn chính xác những điểm chúng tôi đã dừng chân (trừ quán cà phê Thêu đã sẵn vị trí trên bản đồ), tôi sẽ lắc đầu và bảo họ: “Cứ đi thôi! Cứ đi sâu vào lòng núi”. Hãy để đôi mắt tò mò, đôi chân không biết mỏi và lồng ngực hít căng tràn hương mùa xuân dẫn lối. Chúng tôi đã đi vào giấc mơ hoa sơn tra hồn nhiên như thế. Những cánh hoa sơn tra tràn đầy sức sống dưới ánh nắng mong manh, càng về chiều lại càng mờ ảo trong ánh hoàng hôn rực rỡ. Ôi, sao mà kỳ diệu! Tuy cuộc hẹn với mùa hoa sơn tra ngắn ngủi, nhưng từng khắc, từng giây đều khắc sâu vào tâm trí. Trên đường về, cảm giác khoan khoái và sung sướng chạy khắp cơ thể. Bởi hôm đó đã là ngày cuối cùng chúng tôi lang thang trên núi trước khi về xuôi, nếu không kết thúc thế này quả thật đáng tiếc. 

Empty
Empty
Empty