Hành trình hạnh phúc ở Tây Bắc Thái Bình Dương

Thứ sáu, 26/07/2019, 09:06

Tôi đã xa nhà từ lúc nhỏ, bay đi nhiều nơi, thấy nhiều chân trời mới, gặp gỡ nhiều người, mơ ước hão huyền một ngày nào đó mình sẽ thành con chim nhỏ bay lượn thoả thích. Nhưng nếu được hỏi về chuyến đi đáng nhớ nhất của cuộc đời này tính đến nay, thì chắc chắn là chuyến rong ruổi Tây Bắc Thái Bình Dương vào mùa hè với hai anh bạn thân thiết của mình.

Từ Washington an toàn…

Chúng tôi khởi hành từ sân bay Seattle - Tacoma, nơi tôi vừa đáp xuống sau một chuyến bay dài. Sean và John đón tôi cùng chiếc xe tải màu đỏ của ông nội John. Thật may ghế ngồi phía trước có ba chỗ vừa khít với ba chúng tôi. Đây sẽ là phương tiện đi lại của chúng tôi suốt 2 tuần rưỡi - John và Sean thay phiên nhau lái và tôi ngồi ở giữa.

p

Quyết định ở lại Seattle một đêm nhưng vì nhà trọ ở Seattle quá đắt, chúng tôi qua đêm ở Renton, cách trung tâm Seattle khoảng 20 phút lái xe. Dạo Seattle về đêm, tôi mới phát hiện Seattle như thành phố… chết vậy. Đa số cửa hàng và quán ăn đóng cửa sau 8 giờ tối. Ai cũng đã về nhà. Người duy nhất còn dạo phố là chúng tôi và những người vô gia cư. Tôi ghét mùi vị của thành thị, của những toà nhà cao tầng, của những con phố vắng người. Thật may chúng tôi chỉ ở lại một đêm. Tôi tưởng tượng Christopher McCandless nhân vật chính trong cuốn sách “Into the Wild” có thể sẽ hoảng sợ mà tìm cách chạy khỏi Seattle càng sớm càng tốt.

Empty

Từ Seattle, chúng tôi bắt phà qua Vườn Quốc gia Olympic nằm ở Tây bắc bán đảo Olympic, thuộc tiểu bang Washington. Theo tra cứu thông tin từ Google Maps thì chặng đường chỉ tốn 2 tiếng 35 phút thôi nhưng chúng tôi mất cả ngày để qua được bên kia hồ. Tới nơi thì trời cũng đã tối và vì ai cũng đi cắm trại mùa hè nên chỗ cắm trại đã hết luôn. Chúng tôi đành phải dựng lều khi chưa được cho phép và tự nhủ sẽ dậy thật sớm ngày hôm sau để không bị phát hiện. Rút cục, do quá mệt mà chúng tôi đã ngủ quên đến trưa và cũng không có kiểm lâm nào tới đuổi chúng tôi đi cả.

Empty

Vườn Quốc gia Olympic rất rộng lớn và nổi tiếng nhất là đường ngắm cảnh Hurricane Ridge, hồ Crescent, rừng mưa Hoh, biển Ruby và thác Sol Duc. Mặc dù thác Sol Duc ở Vườn Quốc gia Olympic nổi tiếng hơn hẳn nhưng chúng tôi lại chọn đi lang thang ở rừng mưa Hoh và lái xe dọc qua bờ biển Ruby - chúng tôi không hối hận chút nào vì lựa chọn này. Là một trong những di sản cũng như một trong những rừng mưa ôn đới lớn nhất Hoa Kỳ, rừng mưa Hoh ẩm ướt và xanh vô cùng. Ước tính khu rừng đón lượng mưa khoảng 3.400 mm mỗi năm.

Empty
Empty
Empty
Empty
Empty
Empty

Sau buổi hiking, chúng tôi tiếp tục đến Astoria. Ngay khi rời biển Ruby, ranh giới Washington trở nên khá khô cằn. Không còn những rừng thông theo chúng tôi nữa. Chúng tôi cứ đi như thế suốt khoảng hai tiếng đồng hồ cho đến khi thấy sông Columbia, dòng sông phân chia Washington và Oregon. John thì tiếp tục lái, tôi mở nhạc to hết cỡ, còn Sean thì hát theo.

Empty
Empty

 

…Tới Oregon hoang dã

Chúng tôi dựng lều ở Ainsworth State Park và tiến đến biển Cannon sáng sớm hôm sau. Từ Astoria đến biển Cannon rất gần, chỉ khoảng 50 phút lái xe. Khác với biển ở Miami hay ở Los Angeles, biển ở Oregon rất lạnh, không phải để tắm, chỉ để ngắm thôi. Do cũng ít khách du lịch nên tôi thấy được ngắm biển Cannon là thích nhất.

Empty

Sau buổi chiều, chúng tôi di chuyển đến Portland và quyết định ở lại đây một đêm vì đứa nào cũng cần tắm rửa và nghỉ ngơi sau mấy ngày cắm trại mệt ròng. Dạo đêm ở Portland không đến nỗi tệ. Tất nhiên, có rất nhiều người vô gia cư ở Portland nhưng nhiều nhà hàng ở Portland vẫn còn mở cửa.

Empty

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi đi đến Hillsboro để tìm ngôi nhà máy bay ở trong rừng. Chủ nhà, ông Bruce Campbell đã sống ở đây từ năm 1999. Mỗi năm ông chỉ ở đây 6 tháng và ông đang trong quá trình “biến” một chiếc máy bay cũ thành nhà ở kiểu Nhật Bản. Ông dẫn chúng tôi đi dạo quanh nhà, giải thích nước và điện để sinh hoạt ông lấy từ đâu.

Screen Shot 2017-08-08 at 11.51.27 PM-2

Tạm biệt Hillsboro, chúng tôi cắm trại ở Columbia River Gorge một đêm. Ngày hôm sau, chúng tôi quyết định chinh phục thác nước Oneonta. Nói là hiking nhưng thật sự thì chúng tôi “lội núi”, chui vào những lỗ nhỏ của những thanh cây che chắn đường đến thác nước. Mặc dù là mùa hè nhưng nước suối rất lạnh. Chúng tôi mất khoảng gần hai tiếng để lội đến thác nước và tìm đường ra.

Empty

Cách thác Oneonta khoảng 10 phút lái xe là thác nước nổi tiếng nhất ở Portland - Multnomah. Cao 189m, thác Multnomah cũng là thác nước cao nhất của Columbia River Gorge. Khách du lịch tới đây rất nhiều, may là vẫn đủ khoảng trống để chúng tôi leo lên tới đỉnh.

Empty

Khoảng chiều chiều, chúng tôi rời đi và tiến đến Burnt Ranch Campground. Burnt Ranch Campsite và Painted Hills nằm trong khu sa mạc ở Oregon, biết trước vào khu sa mạc sẽ rất nóng nên chúng tôi đã mua thật nhiều nước trữ. Giữa đường, điện thoại chúng tôi đồng loạt mất sóng. Trời thì tối om. Chúng tôi cũng không có bản đồ giấy để tìm đường đi. Xung quanh cũng không có biển chỉ đường nào. Chạy một hồi cũng không tìm ra được Burnt Ranch Campground, chúng tôi đành dừng xe dựng lều ngủ lại một đêm dù đứa nào cũng đầy sợ hãi. John và Sean đều cầm dao sẵn trong người khi ngủ. Chúng tôi không sợ kẻ xấu, mà vì cả ba đứa đều nghe thấy có tiếng hú của linh cẩu. Ngủ đến khoảng được nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng động bên ngoài lều, đi qua đi lại rồi đi xa dần. Tôi đã hoảng sợ khủng khiếp, nhưng vì Sean và John đều đang ngủ say nên tôi không dám đánh thức hai cậu ấy. Họ đã có một ngày thật dài. Sáng hôm sau, Sean nói với John và tôi rằng cậu ấy có nghe thấy tiếng gầm gừ ngoài lều đêm qua. John thì không hay biết gì cả, còn tôi đùa rằng hẳn là con linh cẩu nào đó tính lại gần nhưng do thịt ba chúng tôi không thơm nên nó đã bỏ đi.

Empty

Chúng tôi lái xe đến Painted Hills và chỉ ở đó khoảng 15 phút. Mặc dù Painted Hills kì diệu và đẹp đẽ thật nhưng tôi thật sự rất ghét nắng và mặt trời cùng với cái nóng ran của mùa hè. John và Sean cũng vậy nên chúng tôi đã lái xe khỏi đó sau 15 phút đi dạo vòng quanh. Bù lại, những tấm ảnh chụp máy phim ở Painted Hills ra màu rất đẹp.

Empty
Empty
Empty

Sau Painted Hills, chúng tôi thẳng tiến đến nơi tôi yêu thích nhất trên Trái Đất này - thành phố Eugene thuộc tiểu bang Oregon. Tôi đã theo học hè một trường đại học ở Eugene một năm trước đó và có lẽ đó là một trong những quyết định đúng đắn nhất cuộc đời. Rất nhiều học sinh khắp nơi theo học ở đây nên thị trấn mặc dù nhỏ nhưng món ăn quốc tế nào cũng có. Cuối tuần còn có thể đi hiking hoặc leo núi do có vô số đường mòn ở Eugene. Lúc chúng tôi đến, ở trung tâm thị trấn còn đang có lễ hội Gay Pride. Ngắm nhìn mọi người tôn trọng nhau, không định kiến, được tự do thể hiện bản thân, còn mình được đi phượt cùng hai đứa bạn thân, được ở đây ngay lúc này làm tôi thật sự hạnh phúc.

Empty

 

“Into the Wild”

Tôi từ nhỏ đã xa nhà một mình. Ngoại trừ một vài chuyến đi với em trai thì lúc nào tôi cũng đi du lịch một mình. Đi một mình thật sự rất tốt. Bạn không phải đi chung với người khác, không phải cùng nghĩ sẽ đi đâu và làm gì. Bạn sẽ học hỏi được nhiều thứ hơn nếu đi chơi một mình.

Lúc nhỏ, khi tôi đọc “Into the Wild”, tôi đã thực sự không hiểu ý nghĩa cuối cùng của câu chuyện là gì. Christopher McCandless đã sống như ông ấy muốn, xa lánh xã hội thực dụng và đến được Alaska. Nhưng cuối cùng, ông ấy đã chết. Sau này, lớn hơn một chút, tôi mới hiểu rằng khi Christopher nhận ra hạnh phúc chỉ có thật khi được sẻ chia với người khác thì cũng là lúc ông ấy biết rằng chúng ta - con người - không thể sống thiếu nhau được. Thầy tôi từng nói, “Đi khám phá như Christopher McCandless là điều nên làm, như chính ông ấy nói: Điều quan trọng trong cuộc đời này không nhất thiết là phải trở nên mạnh mẽ, mà là cảm thấy chính mình mạnh mẽ…”.

Cảm thấy mạnh mẽ không có nghĩa là không nhận sự giúp đỡ của ai khác. Được đi phượt với Sean, với John đã cho tôi hiểu hạnh phúc  chỉ có thật khi được sẻ chia.

IMG_4009

THÔNG TIN THÊM

Visa: Xin visa du lịch Mỹ không quá khó nếu bạn chứng thực thông tin cá nhân của mình một cách rõ ràng và chắc chắn như: công việc và thu nhập hiện tại, gia đình cũng như tình trạng hôn nhân và kế hoạch cho bản thân, tài sản cố định và mức độ gắn kết với Việt Nam.

Hành trình: Từ Việt Nam không có đường bay thẳng tới Mỹ, bạn sẽ phải quá cảnh tại một hoặc vài nước rồi mới tới Mỹ. Để tới Washington, bạn cần bay tới Seattle. Để tới Oregon, cần bay qua Los Angeles hoặc San Francisco trước, rồi từ đấy bay qua Portland (Oregon).

Thời điểm: Tây Bắc Thái Bình Dương đẹp nhất vào mùa hè (từ tháng 5 đến hết tháng 8), trời cũng không quá nóng. Vào các tháng còn lại, trời nhiều mây và mưa (đặc biệt rất lạnh vào mùa đông), hiếm khi bắt gặp ánh nắng.

Lưu trú: Nên sử dụng dịch vụ AirBnB để chọn được nơi lưu trú với giá cả phù hợp và bảo đảm an toàn.

Ẩm thực: Đặc sản ở vùng này là cá hồi, vừa tươi vừa có giá thành hợp lý, được bán tại các cửa hàng, nhà hàng xung quanh các sông và thác nước. Bạn có thể mua cá hồi sống và đem đến nhà hàng nhờ họ chế biến. Hoa quả như cherry, táo được bày bán nhiều trên đường đi, cũng đều rất tươi ngon. Ngoài ra, các ứng dụng Yelp, TripAdvisor cũng sẽ cung cấp cho bạn các địa chỉ ăn uống chất lượng.

Trang phục: Cần mang theo quần áo chống mưa vì thời tiết ở Washington và Oregon đều mưa khá nhiều.

Chi phí dự kiến cho mỗi người: 27 triệu VNĐ.

abovethegreen /
LATEST NEWS
HOT DEALS
Trang thông tin du lịch và phong cách sống Travellive+
MAY YOU LIKE IT
BEST IN TRAVELLIVE