Một ngày lạc giữa FIFA Fan Festival Dallas
FIFA Fan Festival Dallas là địa điểm chính thức do FIFA lựa chọn để tổ chức các hoạt động dành cho người hâm mộ trong suốt thời gian diễn ra World Cup 2026 và nếu chỉ nhìn qua vài tấm ảnh quảng bá, nhiều người sẽ nghĩ đây đơn thuần là một khu xem bóng đá tập thể với màn hình lớn. Thực tế khi đặt chân tới nơi, cảm giác đầu tiên của tôi giống như bước vào một “hội chợ khổng lồ” nơi bóng đá chỉ là lý do để mọi người tụ tập còn những gì diễn ra xung quanh mới là phần hấp dẫn nhất của câu chuyện.
Từ cổng Coca-Cola Fan Zone đỏ rực có thể nhìn thấy từ rất xa, những khu trải nghiệm tương tác nối tiếp nhau trải dài trên nền cỏ nhân tạo, các gian hàng ẩm thực tỏa ra đủ loại mùi hương từ đồ ăn Mexico, từ Âu đến Á, lan sang cả Caribê rồi về Châu Mỹ… hay những sân chơi mini để người hâm mộ thử tài sút bóng hay kiểm tra phản xạ, tất cả tạo nên một bầu không khí vừa giống lễ hội âm nhạc, vừa giống công viên giải trí và chỉ thỉnh thoảng mới “giật mình” nhớ rằng mình đang ở một sự kiện bóng đá.
Có lẽ nước Mỹ có được danh hiệu “đỉnh của đỉnh” về công nghệ kinh doanh giải trí cũng không sai!

Giữa không gian ấy nổi bật nhất có lẽ là quả bóng FIFA khổng lồ được dựng ngay khu trung tâm. Ban đầu tôi cứ nghĩ đây chỉ là một mô hình trang trí, nhưng lại gần mới phát hiện toàn bộ bề mặt quả bóng thực chất là một màn hình LED khổng lồ liên tục trình chiếu hình ảnh người hâm mộ vừa được chụp trong khu vực lễ hội.


Giữa hàng loạt gian hàng sặc sỡ xuất hiện một chiếc xe đạp của Choctaw Casinos & Resorts chở kem màu đen với thiết kế bắt mắt đến mức tôi phải đứng ngắm khá lâu mới nhận ra đây thực chất là một phần trong chuỗi hoạt động quảng bá của khu nghỉ dưỡng và casino nổi tiếng này. Khách tham quan có thể tham gia các trò chơi tương tác, thử vận may, nhận quà lưu niệm khủng hoặc đơn giản là ghé vào tránh nắng Texas đang thiêu đốt tất cả mọi thứ dưới nền nhiệt hơn 35 độ C.
Điều thú vị ở Mỹ là ngay cả một đơn vị kinh doanh casino cũng biết cách biến hoạt động quảng bá của mình thành một trải nghiệm vui vẻ thay vì chỉ tập trung vào giới thiệu dịch vụ.
Nhưng nếu những gian hàng, sân khấu hay quả bóng khổng lồ chỉ là phần xác của FIFA Fan Festival Dallas thì những cổ động viên đến từ khắp nơi trên thế giới mới chính là linh hồn của sự kiện này.

Thay nhau “văng miểng” chém gió nơi fan… phét
Với chiếc thẻ tác nghiệp đeo trên cổ áo, tôi có được một “đặc quyền” nhỏ là dễ dàng tiến lại gần đám đông hơn, giơ máy ảnh lên xin phép chụp vài kiểu ảnh rồi tranh thủ hỏi thêm vài câu chuyện bên lề bởi ở Mỹ việc bạn đưa máy ảnh lên chụp người khác mà không có sự đồng ý là gặp vấn đề ngay. Thật may là phần lớn cổ động viên đều vô cùng thân thiện. Nhiều người thậm chí còn chủ động chỉnh lại tóc, kéo thẳng áo đấu, gọi thêm… đồng bọn và cùng giơ ngón tay hình chữ V hoặc nâng cốc bia lên trước khi tôi kịp bấm máy như thể họ đã chờ khoảnh khắc này từ cả buổi chiều.
Điều khiến tôi thích thú nhất lại là văn hóa cổ động rất đặc biệt của người Mỹ. Trong nhiều trận bóng bầu dục từng tham dự trước đây, tôi thường thấy cổ động viên hai đội ngồi xen lẫn với nhau mà không xảy ra bất kỳ căng thẳng nào. Tại FIFA Fanfest, khung cảnh ấy tiếp tục lặp lại khi những người mặc áo đấu tuyển Mỹ, Mexico, Colombia, Đức, Hà Lan, Paraguay hay Argentina, vô tư ngồi chung trên cùng một bãi cỏ, cùng xem trận đấu trên màn hình lớn, cùng xếp hàng mua đồ ăn và đôi khi còn đổi chỗ cho nhau để có góc nhìn đẹp hơn (hình như không có cổ động viên của Anh và Đức ngồi cạnh nhau!)

Không có những hàng rào ngăn cách, không có những khu vực riêng biệt cho từng đội tuyển, cũng không có cảm giác đối đầu thường thấy ở nhiều trận derby khác trên thế giới. Tất cả giống như một buổi dã ngoại khổng lồ hơn là một sự kiện thể thao có tính cạnh tranh cao.
Và rồi từ những cuộc trò chuyện rất ngẫu nhiên, phần “fan... phét” của chuyến đi chính thức bắt đầu.
Nhóm đầu tiên tôi gặp đến từ Fort Worth. Sau vài câu chào hỏi xã giao và nhìn lượng “vitamin lúa mạch” đã được tiêu thụ cùng ba hộp pizza, tôi mạnh dạn hỏi đội tuyển Mỹ sẽ tiến xa đến đâu ở World Cup lần này. Mike, người có âm lượng lớn nhất nhóm, gần như không cần suy nghĩ mà khẳng định ngay rằng đội tuyển Mỹ chắc chắn sẽ vô địch.
Khi tôi hỏi nếu phải gặp Bồ Đào Nha thì sao, anh nhún vai rất tự tin rồi nói rằng như thế càng tốt vì đánh bại đội mạnh của CR7 mới xứng đáng trở thành nhà vô địch. Những người còn lại lập tức cụng ly tán thành như thể chiếc cúp vàng đã được vận chuyển về Texas từ tuần trước và mời tôi ăn miếng pizza còn nóng hổi.

Ở một góc khác, nhóm cổ động viên Nhật Bản trong trang phục truyền thống lại thể hiện sự tự tin theo cách kín đáo hơn. Họ nói chuyện nhỏ nhẹ, trả lời từ tốn và liên tục cười mỗi khi được hỏi về cơ hội của đội nhà. Thế nhưng trước khi chia tay, một anh chàng mặc áo xanh vẫn quay lại nhắc tôi rằng hãy chờ xem bởi đội tuyển Nhật Bản là hậu duệ của các samurai. Cách nói bình thản ấy lại khiến câu tuyên bố nghe đáng tin hơn nhiều so với những tiếng hô vang dội từ nhóm cổ động viên Mỹ.
Trong khi đó, Romeno đến từ Argentina khiến tôi bật cười khi khẳng định đội bóng của Messi đã đặt khách sạn đến tận đêm chung kết. Tôi hỏi nếu bị loại sớm thì sao, anh nhìn tôi bằng ánh mắt giống như tôi vừa đặt một câu hỏi hết sức vô lý rồi trả lời ngắn gọn: “Không có chuyện đó đâu, ông nói chuyện mơ à?”

Có lẽ vì biết tôi đến từ Việt Nam, một quốc gia không tham dự World Cup và cũng không tạo ra cảm giác “thiên vị” với bất kỳ đội nào nên hầu hết cổ động viên đều xem tôi như một trọng tài trung lập để tranh thủ vận động hành lang cho đội tuyển nước mình.
Người Đức tuyên bố cỗ xe tăng sẽ nghiền nát mọi đối thủ như trong quá khứ, rồi quay sang cổ động viên Hà Lan bên cạnh hỏi bằng giọng rất tỉnh rằng lần cuối đội tuyển Hà Lan vô địch World Cup là khi nào. Cả nhóm phá lên cười còn người Hà Lan chỉ biết lắc đầu đáp trả bằng một ngụm bia thật dài rồi tụm đầu chuẩn bị cho cuộc diễu hành “phá nát” sân Dallas Stadium trong vài hôm nữa.



Càng về cuối trận đấu, khi nhiệt độ ngoài trời dịu xuống và lượng bia trong các cốc giảm đi đáng kể, những câu chuyện bên lề lại càng trở nên sôi nổi hơn. Mọi người phải nói rất to mới nghe tiếng nhau giữa tiếng hò reo từ màn hình khổng lồ nhưng chẳng ai cảm thấy phiền phức. Bởi khi nước Mỹ tổ chức World Cup một lần nữa, chắc hẳn có nhiều người như tôi đang nằm…thều thào không nói được tiếng nào.
Trái lại, đó dường như là một phần tất yếu của lễ hội, nơi những người xa lạ có thể ngồi cạnh nhau hàng giờ đồng hồ chỉ để tranh luận xem đội bóng nào sẽ vô địch thế giới, rồi sau đó bắt tay, chụp ảnh chung và chúc nhau có một mùa World Cup đáng nhớ.




Rời Fair Park khi trận đấu chưa kết thúc để tránh… kẹt xe, tôi chợt nhận ra điều đáng nhớ nhất của FIFA Fan Festival không nằm ở những sân khấu hoành tráng hay công nghệ trình diễn hiện đại mà nằm ở khả năng kết nối những con người hoàn toàn xa lạ bằng tình yêu dành cho trái bóng. Có thể bốn năm nữa nhiều người trong số họ sẽ không còn nhớ tỷ số trận khai mạc hôm ấy nhưng tôi tin họ vẫn sẽ nhớ rất rõ cuộc tranh luận xem đội tuyển nào sẽ vô địch, nhớ những tràng cười giữa đám đông và nhớ cảm giác được cùng hàng nghìn người khác tận hưởng một ngày hè đầy bóng đá.


Và biết đâu trong số những lời tán phét tôi nghe được hôm ấy lại có một lời tiên tri trở thành sự thật. World Cup vốn luôn thích những câu chuyện bất ngờ như thế.
Tác giả cũng “phét” rằng đã từng ôm và hôn lên cúp vàng World Cup mà không ai tin

VI
EN



























