Photo tour săn ảnh “Messi-tina” của nhiếp ảnh gia Việt trên đất Mỹ

11/06/2026

Có những chuyến đi phượt photo tour của tôi được lên kế hoạch từ rất lâu, với lịch trình chi tiết, điểm đến rõ ràng và mục tiêu cụ thể. Nhưng cũng có những hành trình bắt đầu từ một cái duyên, rồi sau đó chính cuộc gặp gỡ bất ngờ lại dẫn mình đi xa hơn rất nhiều so với dự định ban đầu. Hành trình gặp gỡ Lionel Messi trên sân vận động Kyle Field (College Station - Texas, Mỹ) của tôi là một câu chuyện như thế.

Cuộc gặp gỡ Messi được sắp đặt bất ngờ

Nếu nhìn lại, cái duyên ấy đã được gieo từ nhiều năm trước, khi tôi còn làm trong ngành du lịch ở Huế và thường xuyên kể những câu chuyện về sự giao thoa văn hóa giữa những con người đến từ các quốc gia khác nhau. Sang Mỹ sinh sống, tiếp tục làm cộng tác viên của Travellive, tôi vẫn giữ thói quen mang theo máy ảnh trong mỗi chuyến đi. Chiếc máy ảnh ban đầu chỉ là công cụ ghi lại những khoảnh khắc trên đường, nhưng rồi một ngày, nó đưa tôi đến gần hơn với một trong những biểu tượng lớn nhất của bóng đá thế giới.

Bài liên quan

Lần đầu tiên đứng giữa biển người phủ kín màu áo xanh trắng của đội Argentina tại Kyle Field, tôi hiểu rằng Messi không đơn thuần là một cầu thủ bóng đá. Anh giống như một sợi dây vô hình kết nối những con người đến từ nhiều quốc gia, nhiều nền văn hóa và nhiều thế hệ khác nhau. Trong sân vận động, người ta có thể nghe thấy tiếng Tây Ban Nha, tiếng Anh, tiếng Ấn Độ, tiếng Nhật hay cả những ngôn ngữ mà tôi không thể nhận ra, nhưng tất cả đều cùng hô vang một cái tên: Messi Messi Messi.

Từ thông tin của một trận đấu giao hữu giữa Argentina và Honduras, tôi chuẩn bị bắt đầu hành trình tự gọi vui là “photo tour săn ảnh Messi-tina” bởi đội Argentina không có Messi thì cũng là một khoảng trống lớn. Đây là lần hiếm hoi đội tuyển Argentina xuất hiện tại Texas nên cho dù đó là phải di chuyển hàng trăm cây số, phải đứng hàng giờ dưới cái nắng đầu mùa hè của chỉ để chờ vài chục phút Messi xuất hiện không thể ngăn cản sự háo hức của tôi.

Trong nghề báo ảnh, người ta thường nói rằng một bức ảnh đẹp là kết quả của rất nhiều giờ chờ đợi cho một khoảnh khắc chỉ kéo dài vài giây. Với Messi, điều đó còn đúng hơn bao giờ hết. Cả trận đấu, tôi có đến những năm lần chạm mặt với Messi để săn được bao nhiêu ảnh đẹp.

Empty
Empty

Đó là lần đầu tiên tôi đứng ở khu vực tác nghiệp sát đường biên, khoảng cách giữa tôi và số 10 tuyển Argentina gần đến mức có thể nhìn rõ từng biểu cảm trên gương mặt anh khi anh ra sân khởi động cùng đồng đội trên sân cỏ. Mà đã có một lần thì ắt có lần tiếp theo khi khoảnh khắc anh bước vào đường hầm trong tiếng reo hò gọi tên mình của hơn 90 nghìn khán giả.

Lần thứ ba khi anh bước vào sân trở lại khi chuẩn bị trận đấu từ băng ghế dự bị. Cũng có lần thứ tư là lúc anh ngồi trong khu kỹ thuật, hoàn toàn tập trung vào trận đấu chuẩn bị được bắt đầu mà dường như không hề để ý đến hàng trăm ống kính đang hướng về phía mình.

Nhìn qua ống kính tele, tôi nhận ra Messi trên sân khác với hình ảnh hào nhoáng mà truyền thông thường xây dựng. Anh trầm lặng hơn, ít thể hiện cảm xúc hơn và luôn tạo cảm giác tập trung tuyệt đối vào công việc của mình. Có lẽ chính sự bình thản ấy lại càng khiến những người hâm mộ yêu mến anh nhiều hơn.

Chụp ảnh Messi cùng đồng đội cũng gần đầy bộ nhớ, tôi càng nhận ra rằng nhân vật chính trong những bộ ảnh của mình đôi khi không phải là Messi. Điều khiến tôi hứng thú nhất lại nằm trên khán đài, nơi có hàng chục nghìn câu chuyện khác nhau đang diễn ra cùng một lúc.

Trang thông tin du lịch và phong cách sống Travellive+
Empty
Empty

Tôi nhớ một cậu bé khoảng tám tuổi mặc chiếc áo số 10 rộng quá khổ, ngồi trên vai cha suốt cả trận đấu chỉ để không bỏ lỡ khoảnh khắc nào của thần tượng. Tôi nhớ một bạn nam trẻ người gốc Latin giơ cao tấm bảng với dòng chữ “Don't Messi with Texas” khiến cả khu vực khán đài bật cười thích thú. Tôi nhớ những gia đình ba thế hệ cùng mặc áo Argentina, từ ông bà tóc bạc cho đến những đứa trẻ còn chưa đến tuổi đi học. Trong ánh mắt của họ có thứ cảm xúc mà chỉ thể thao mới tạo ra được: cảm giác được thuộc về một cộng đồng lớn hơn chính mình.

Có một điều thú vị là mỗi khi tôi giơ máy ảnh lên hướng về khán đài, rất nhiều cổ động viên lập tức nở nụ cười hoặc vẫy tay chào. Họ không biết tôi là ai, đến từ đâu hay những bức ảnh đó sẽ được sử dụng như thế nào. Nhưng dường như ai cũng cảm thấy vui khi biết rằng khoảnh khắc của mình đang được lưu giữ. Có người còn chủ động tạo dáng, giơ cao lá cờ Argentina hoặc gọi thêm bạn bè đến chụp cùng. Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa một người khách lạ đến từ Việt Nam và những cổ động viên đến từ nửa vòng trái đất dường như không còn tồn tại.

Empty
Empty

Một cuộc gặp gỡ đáng yêu khác

Trong lúc tác nghiệp, tôi hướng máy ảnh về phía một cổ động viên nam đang đứng sát hàng rào khán đài. Bên cạnh anh là một cô gái trẻ mặc áo Argentina. Tôi gần như không chú ý đến cô gái ấy bởi nhân vật mà tôi muốn chụp là người đàn ông đặc biệt này. Sau trận đấu, tôi tiếp tục công việc của mình và hoàn toàn quên mất khoảnh khắc ngắn ngủi đó.

Ngày hôm sau, khi mở Facebook, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn từ một người lạ.

“Hi, my name is Kay Aracena.”

Kay giới thiệu rằng gia đình cô đến từ Mendoza, Argentina. Điều khiến tôi tò mò là làm sao cô có thể tìm thấy tài khoản của một người Việt Nam sống ở Texas giữa gần cả trăm ngàn người có mặt tại sân vận động hôm ấy. Câu trả lời còn bất ngờ hơn.

Thì ra sau trận đấu, Kay vô tình lên Facebook tìm kiếm cụm từ “Argentina vs Honduras”. Trong số hàng nghìn kết quả hiện ra, cô nhìn thấy những bức ảnh tôi đăng tải và nhận ra tôi chính là người đã giơ máy ảnh về phía mình trong trận đấu. Nghĩ rằng có thể mình đã xuất hiện trong một bức ảnh nào đó, cô quyết định gửi tin nhắn hỏi thử.

Kay Aracena - người bạn mới đến từ Mendoza, Argentina

Kay Aracena - người bạn mới đến từ Mendoza, Argentina

Thoạt nghe, đó chỉ là một câu chuyện rất bình thường. Nhưng càng nghĩ tôi càng thấy đây là một cuộc gặp gỡ có xác suất gần như không tưởng. Giữa một rừng khán giả trong sân vận động, giữa hàng triệu bài đăng liên quan đến Messi trên mạng xã hội và giữa hơn tám tỷ con người trên thế giới, một cô gái đến từ Argentina lại tìm thấy một người Việt Nam chỉ vì một khoảnh khắc vài giây trên khán đài bóng đá.

Messi là lý do khiến tôi lên đường. Nhưng những con người tôi gặp trên hành trình mới là điều khiến chuyến đi trở nên đáng nhớ.

Từ cuộc trò chuyện ấy, tôi có thêm một người bạn mới ở Argentina, một đất nước mà trước đây tôi chỉ biết đến qua bóng đá, tango và những câu chuyện về Diego Maradona. Đó cũng là lúc tôi nhận ra rằng những gì mình mang về từ hành trình săn ảnh Messi không chỉ là những bức hình đẹp.

Tác giả (phải) tác nghiệp cùng một phóng viên gốc Việt trên sân vận động Kyle Field

Tác giả (phải) tác nghiệp cùng một phóng viên gốc Việt trên sân vận động Kyle Field

Nhìn lại hàng chục ngàn bức ảnh đã chụp trong nhiều năm qua, dĩ nhiên tôi vẫn thích những bức ảnh Messi nhất. Chúng là thành quả của sự kiên nhẫn, của những chuyến đi dài và của niềm vui từ thú chơi tay ngang này. Thế nhưng nếu phải chọn những khoảnh khắc khiến mình mỉm cười lâu nhất, có lẽ tôi sẽ chọn những gương mặt trên khán đài: những người xa lạ đã vui vẻ tạo dáng trước ống kính, những cổ động viên Argentina hát vang quốc ca nơi đất khách, hay cô gái tên Kay đến từ Mendoza đã vô tình biến một khoảnh khắc thoáng qua thành một tình bạn xuyên biên giới.

Có lẽ đó cũng là điều hấp dẫn nhất của những chuyến photo tour. Đôi khi chúng ta khởi hành để tìm một nhân vật nổi tiếng, một danh thắng hay một khoảnh khắc đặc biệt. Nhưng đến cuối hành trình, điều còn đọng lại trong ký ức lại là những cuộc gặp gỡ hoàn toàn không có trong kế hoạch.

Và biết đâu chuyến đi tiếp theo, tôi sẽ được gặp Cristiano Ronaldo?

Vinh Phan (Từ Texas - Mỹ)
RELATED ARTICLES