Lịch sử của một cái tên
Los Angeles trong mùa World cup có một vẻ náo nhiệt rất riêng so với những mùa hè khác, không chỉ bởi những trận đấu tại SoFi Stadium ở Inglewood, nơi đội tuyển Hoa Kỳ có trận mở màn gặp Paraguay ngày 12/6 và thành phố tiếp tục đăng cai trận tứ kết vào ngày 10/7, mà còn bởi cảm giác cả đô thị rộng lớn này như đang hào phóng mở thêm nhiều cánh cửa để đón du khách bước vào lòng thành phố để tìm hiểu của văn hóa nước Mỹ.
Trong hành trình ấy, giữa những lựa chọn quen thuộc như Hollywood, Santa Monica, Beverly Hills hay các bảo tàng, công viên giải trí, tôi lại được anh bảo vệ khách sạn gợi ý một điểm đến “ngon - bổ - rẻ” nằm rất gần nơi lưu trú, một địa chỉ mà anh nói nếu đã đến khu downtown Los Angeles thì nên đến thử cho biết bởi nó không mất nhiều thời gian, không cần chuẩn bị tìm hiểu cầu kỳ nhưng lại là một trong những trải nghiệm dễ thương nhất của thành phố này: Angels Flight Railway.
Từ khách sạn đi bộ đến ga tàu nhỏ nằm giữa lòng phố tầm một cây số, tôi đã có cảm giác mình đang rời khỏi nhịp chuyển động ồn ào của một thành phố trong mùa World Cup để bước vào một khung cảnh có phần đậm chất điện ảnh, nơi quá khứ và hiện tại đứng cạnh nhau rất tự nhiên, không tranh giành sự chú ý mà âm thầm bổ sung cho nhau.


Angels Flight được xem là một trong những tuyến đường sắt ngắn nhất thế giới, với chiều dài chỉ khoảng 298 feet, tương đương hơn 90 mét, nối khu vực Hill Street với California Plaza trên Bunker Hill, nhưng điều khiến nó đặc biệt không nằm ở con số khiêm tốn ấy mà nằm ở câu chuyện hơn 120 năm của một phương tiện từng phục vụ đời sống thường nhật của cư dân Los Angeles, trước khi trở thành biểu tượng du lịch và ký ức đô thị giữa trung tâm thành phố hiện đại.
Tuyến tàu này bắt đầu hoạt động từ năm 1901, ban đầu được biết đến như một tuyến đường sắt leo dốc bằng cáp kéo giúp người dân di chuyển lên xuống khu đồi Bunker Hill, rồi trải qua nhiều lần đóng cửa, di dời, phục hồi và trở lại phục vụ công chúng, để hôm nay, hai toa tàu mang tên Sinai và Olivet vẫn cần mẫn lên xuống trên đoạn đường dốc ngắn ngủi ấy như một nhịp thở xưa cũ còn sót lại giữa thành phố của xe hơi, cao ốc và những đại lộ không ngủ.
Bia đồng khắc nội dung về lịch sử của chuyến tàu Angels Flight
Ga tàu ngày xưa và nay (Ảnh L.A history)
Chuyến tàu một phút thôi để nhớ nhau cả đời
Điều thú vị đầu tiên của Angels Flight không chỉ là lúc tàu chạy mà là khoảnh khắc đứng từ trên cao nhìn xuống, khi hai toa tàu màu cam đậm như hai món đồ chơi cổ điển đang chậm rãi chạy qua chạy lại trên đường ray dốc, một toa đi lên, một toa đi xuống, nhịp nhàng như một cuộc hẹn đã kéo dài hơn một thế kỷ.
Từ đỉnh đồi Bunker, nhìn xuống phố xá downtown Los Angeles, tôi thấy những tòa nhà kính, những con đường đầy xe, những nhóm du khách tranh thủ chụp hình, những người đi làm lướt qua rất nhanh và ở giữa tất cả sự hiện đại ấy, Angels Flight vẫn giữ cho mình một tốc độ rất riêng, đủ chậm để người ta nhận ra rằng không phải trải nghiệm đáng nhớ nào cũng cần thật hoành tráng hay đắt đỏ.
Cách lên tàu cũng khiến tôi bật cười vì sự đơn giản gần như trái với mọi thói quen du lịch hiện đại. Thay vì phải mua vé trước, quét mã, đặt giờ hay xếp hàng, du khách chỉ cần bước lên toa ở cổng dưới, ngồi vào chiếc ghế gỗ nhỏ, tận hưởng chuyến đi chưa đầy một phút, rồi khi lên đến ga ở trên đồi mới thanh toán tiền vé tại quầy. Kiểu soát vé giản dị ấy làm cho chuyến tàu càng có cảm giác thân thiện, như thể đây không phải một sản phẩm du lịch được đóng gói, chăm chút kỹ lưỡng mang tính kinh doanh mà là một phần đời sống địa phương vẫn còn giữ được nét mộc mạc sau rất nhiều biến động của cuộc sống.




Bên trong toa tàu, không gian nhỏ đến mức chỉ cần vài người bước vào là đã thấy ấm lên bởi tiếng nói cười, tiếng máy ảnh, tiếng giày chạm sàn gỗ và cả sự háo hức của những du khách lần đầu trải nghiệm. Tôi phải khép người lại để nhường chỗ cho vài cô gái trẻ tranh thủ selfie nhưng chỉ vừa kịp bấm máy vài lần thì toa tàu đã gần đến nơi, khiến tất cả cùng bật cười vì chuyến đi ngắn đến mức người ta chưa kịp tạo dáng xong đã phải chuẩn bị bước xuống.
Trong số những hành khách hôm ấy có Claudia, một cô gái đến từ Ireland, chia sẻ với tôi rằng cô rất ấn tượng với tuyến đường này vì cảm giác vừa giống một món đồ cổ đang hoạt động, vừa giống một phiên bản mini của tàu lượn siêu tốc, chỉ khác là mọi thứ diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức “chưa kịp hoàn hồn thì đã đến nơi”. Câu nói vui ấy làm tôi nhớ mãi, bởi nó diễn tả chính xác cảm giác của Angels Flight: quá ngắn để gọi là một chuyến đi theo nghĩa thông thường nhưng đủ lạ để trở thành một kỷ niệm dài.
Fernando giới thiệu về chiếc vé tàu
Chiếc vé tàu là vật kỷ niệm của nhiều du khách
Ở cửa sổ bán vé, tôi trò chuyện với Fernando, người đàn ông bán vé với nụ cười hiền lành và cách trò chuyện khiến hành trình một phút trước đó bỗng kéo dài thêm bằng những câu chuyện nhỏ. Ông kể rằng mỗi ngày Angels Flight đón hàng ngàn lượt khách tùy theo mùa, có người đến vì tò mò, có người đến vì từng xem nơi này trong phim hay Youtube, có người đơn giản chỉ muốn giữ lại một chiếc vé giấy làm kỷ niệm, bởi trong thời đại mọi thứ đều chuyển sang điện thoại, mã QR code thì một tấm vé nhỏ in tên tuyến tàu đôi khi lại trở thành món quà rất thật từ chuyến đi.
Khi biết tôi đến từ Việt Nam, Fernando tỏ ra thích thú và đùa rằng nếu đi tàu hỏa từ Việt Nam sang đây chắc phải mất cả tháng, một câu đùa khiến cuộc gặp ngắn ngủi bên quầy vé trở nên ấm áp, như cách những người xa lạ ở các thành phố lớn đôi khi chỉ cần một nụ cười và vài câu chuyện, dăm chai bia mùa World cup là đủ để lưu lại trong ký ức của nhau.


Trong mùa World Cup, khi du khách thường lên lịch dày đặc với các trận đấu, fan festival, bảo tàng, nhà hàng, trung tâm mua sắm và những điểm check-in nổi tiếng, Angels Flight là một lựa chọn rất đáng để bỏ túi cho gia đình, đặc biệt với những ai muốn có một trải nghiệm nhẹ nhàng, tiết kiệm, dễ đi và phù hợp cho cả trẻ nhỏ lẫn người lớn tuổi. Chỉ cần vài phút di chuyển, 1,5 đô la cho một tấm vé, một chút tò mò và một chiếc máy ảnh sẵn sàng, du khách đã có thể bước vào một biểu tượng của Los Angeles, nơi chuyến tàu ngắn nhất lại có khả năng kéo dài cảm xúc theo cách rất riêng.
Rời nơi đây, tôi không mang theo cảm giác vừa hoàn thành một điểm tham quan lớn, mà mang theo một niềm vui nhỏ, giống như khi vô tình nhặt được một tờ báo cũ giữa thành phố hiện đại.
Và có lẽ chính vì vậy, trong hành trình khám phá Los Angeles mùa World Cup, giữa những trận cầu rực lửa và những dòng người đến từ khắp nơi trên thế giới, chuyến tàu một phút ấy lại trở thành một trong những khoảnh khắc dễ thương nhất, nhắc tôi rằng đôi khi vẻ đẹp của nước Mỹ không chỉ nằm ở những điều vĩ đại lớn lao mà còn ở những trải nghiệm bé xíu như chuyến tàu Angels Flight của tôi!



VI
EN



























