Myanmar - Like Love

12/02/2018

“Goodbye, my almost lover” – that was the melody we listened to together as we drifted along the river in Mandalay, watching the sunset cast its light shimmering reflections on the water. The sunset in Myanmar is strangely captivating, or as Quang Dai put it, “a perfect example that endings can sometimes be beautiful!”

The coincidence was quite spontaneous.

 

Hành trình đến Myanmar của chúng tôi diễn ra một cách hoàn toàn ngẫu hứng. Một buổi tối, khi cùng nhau dùng bữa, tôi bảo: “Myanmar có vẻ thú vị, có dịp mình sẽ cùng đi”. Đại vừa nhai vừa trả lời: “Vậy mình đặt vé máy bay đi chị”. Trang chẳng hề chần chừ: “Trang đi luôn!” 

 

 

 

Không hề có kế hoạch, cũng chẳng tìm hiểu chút gì về đất nước này, cả nhóm cứ thế xách ba lô và ra sân bay. 

 

Myanmar không quá thơ mộng, yên bình như những gì người thường kể nhau nghe. Từ sân bay về Yangon tràn đầy tiếng còi xe, giao thông ùn tắc. Đâu đó có người đàn ông nhổ toẹt miếng trầu từ cửa sổ xe. Tôi thảng thốt khi biết cả nhóm mình vừa bị “chém” ngay từ khi bước xuống sân bay, với mức giá taxi từ đây về trung tâm thành phố là 20.000 Kyat (tương đương 400.000 VND) tính theo đầu người, thay vì 7.000 Kyat tính theo chặng đường (thậm chí còn rẻ hơn nếu bạn đặt Grab). 

 

 

 

 

Cố đô Yangon hiện ra mộc mạc như Sài Gòn những năm 1990. Trẻ con lấm lem đen thùi thoải mái đùa nghịch trên phố, những người bán hàng dùng tay trần trộn thức ăn. Đâu đó tiếng trò chuyện rì rầm trên tòa chung cư cũ giăng đầy quần áo… 

 

Ngày Yangon đẹp tựa bài thơ

 

Myanmar rất nhiều ngõ hẻm. Đi dọc theo dãy tường loang lổ rêu là các quầy hàng ẩm thực đường phố bán xoài chấm muối ớt, trái ấu luộc, thịt xiên nướng. Thỉnh thoảng, bạn sẽ bắt gặp đoàn sadi nhí quấn cà sa hồng đi khất thực, đọc kinh cầu bình an. Mặc dù không hiểu ý nghĩa của bài kinh, nhưng lắng nghe âm điệu lảnh lót như tiếng chim reo vẫn khiến ngày đầu tiên ở Myanmar của chúng tôi an yên và đẹp tựa một bài thơ. 

 

 

 

Ngôi chùa chúng tôi đến thăm ở Yangon là ngôi chùa nhỏ, không có quá nhiều du khách, nhưng chung quanh chùa tụ tập hàng ngàn chim bồ câu, đậu đầy trên mặt đất, trên chiếc dây điện mỗi góc ngã tư, trông từ xa đen kịt như mây giăng giữa phố. Trong khi Trang quay đi quay lại chụp hình với lũ chim, Mai lạch xạch xê dép rải thức ăn, thì Đại đã nhanh chóng đứng thu lu trong góc bởi… sợ chim. 

 

 

Trang thông tin du lịch và phong cách sống Travellive+

 

 

Nhớ bỏ giày và vớ ra khi vào chùa, và bạn sẽ được hỏi sinh vào thời điểm nào, để quyết định xem bạn sẽ khấn vị thần nào. Khác với Việt Nam tính ngày sinh theo tháng, hoặc âm lịch hoặc dương lịch, người Myanmar tính ngày sinh dựa vào ngày trong tuần. Ở Myanmar, người ta cho rằng mỗi ngày sinh có ý nghĩa riêng, cá tính riêng. Mỗi ngày trong tuần có một vị Phật phù hộ, riêng thứ tư có hai vị Phật: một cho sáng thứ tư và một cho chiều thứ tư – được gọi là Yar Hu hay Rahu. 

 

 

 

Tượng Phật phù hộ cho những ai sinh vào chủ nhật có hình nửa người nửa chim; tượng Phật cho ngày thứ hai có hình con cọp; ngày thứ ba là sư tử. Sáng thứ tư là con voi có ngà, chiều thứ tư là con voi không ngà. Trong khi đó, ngày thứ năm có biểu tượng con chuột; còn thứ sáu là con chuột lang; và thứ bảy là tượng con rồng. 

 

Không đầu không cuối 

 

My journey exploring Myanmar, as Dai described it, was like getting lost in a story I'd read long ago but couldn't recall the details of. All that remained in my memory were names, shapes, and smells. I enjoyed the pointless conversations, the casual promises to share a bag of crab cakes, and the grumbling and complaining about being hungry.

 

 

 

 

Our days in Bagan were spent together, huddled under a small blanket on an ancient tower, watching the sunrise through hot air balloons, running around the Bagan Archaeological Zone, and visiting Old Bagan, New Bagan, and NangU.

 

 

 

 

I bought a stick of Thanaka, and it became a toy for the whole group. Initially, not many people were enthusiastic, because having a face covered in Thanaka looked a bit… dirty. But then, after learning that it was a "miracle" skincare remedy used by the people of Myanmar for 2000 years, the whole group gathered around, meticulously grinding the dried Thanaka wood on a gray stone slab. Then, they eagerly applied it to each other's cheeks, noses, and even eyelids.

 

 

 

There were those strange days, wandering through new lands, chatting without hesitation with strangers, excitedly participating in quizzes at a local bar, savoring the distinctive Shan noodles. Days of fighting over a cup of instant noodles, humming "Come Away With Me" (Nora John), opening the car roof to feel the wind and dust, lying down to gaze at the star-filled sky. Surely, those memories will never return. Like trying to hold sand in your hand, youth slips away. But the memories of the terrible singing of the boy sitting next to me, the smell of cigarette smoke from the girl with curly hair… remain.

 

 

 

The sky here is inexplicably captivating. On our last day in Myanmar, after visiting the white Hsinbyume Paya pagoda, we took a boat out into the middle of the river, sitting and watching the sunset silently through the Berlin Bridge, the world's longest teak bridge at 1.2 km, feeling time stand still in the wind.

 

And then he hummed a few verses that suited the scene and the mood:

 

When people are young

The heart is like a window.

Embrace so much wind

I wish I could go far away.

So far

 

When people are young

A simple young man - a little selfish.

Just need a job that provides a living wage.

Someone to love

And those little weekend trips.”

 

But Lan Tu Vien -

 

Article by: Phan Cac Truc

Photo: Thieu Cuong

Related Articules