Hơn 100 ngày độc hành vượt đèo xuyên Việt của cô gái công nghệ

07/04/2026

Người ta thường nhắc về những chuyến đi để chạy trốn thực tại, nhưng với Chung Phạm, hành trình độc hành xuyên Việt kéo dài hơn 3 tháng không phải là một cuộc đào thoát. Đó là cách một cô gái làm công nghệ chọn để "mở rộng" biên độ cuộc sống, băng qua những cung đèo mịt mù sương phủ để tìm thấy một phiên bản kiên định hơn của chính mình.

Tạm rời xa những thuật toán và kịch bản chatbot, cô gái công nghệ ấy đã tự viết nên kịch bản cho chuyến độc hành 100 ngày của cuộc đời mình.

"Thế giới tôi đã hiểu, nhưng Việt Nam tôi chưa tường"

Chung Phạm (1996) không phải là một "tay mơ" trong làng dịch chuyển. Cô từng đạp xe xuyên Việt năm 2020, từng cầm lái hơn 10.000 km băng qua những sa mạc và bờ biển nước Úc xa xôi vào năm 2023. Thế nhưng, giữa những guồng quay của thuật toán và những con số ổn định tại văn phòng, một câu hỏi đã thôi thúc cô dừng lại: “Mình đã đi đủ xa để hiểu thế giới, nhưng liệu đã đi đủ sâu để hiểu nơi mình sinh ra?”.

Chung Phạm, một người làm công nghệ quen với những dòng dữ liệu, nhưng lại chọn rời khỏi “vùng an toàn” để đi tìm những trải nghiệm không thể đo đếm bằng thuật toán

Chung Phạm, một người làm công nghệ quen với những dòng dữ liệu, nhưng lại chọn rời khỏi “vùng an toàn” để đi tìm những trải nghiệm không thể đo đếm bằng thuật toán

Trước khi lên đường, Chung làm việc trong lĩnh vực công nghệ với vị trí AI Bot Manager tại một công ty trong nước - một công việc ổn định, thu nhập rõ ràng và cuộc sống có thể gọi là “đúng quỹ đạo”. Cô yêu công nghệ, nhưng đồng thời cũng bị thôi thúc bởi những dịch chuyển. Giữa những dòng dữ liệu và guồng quay quen thuộc của công việc, nhu cầu được bước ra ngoài, được chạm vào thế giới thật, ngày càng trở nên rõ ràng hơn.

Khoảnh khắc quyết định rời bỏ "quỹ đạo an toàn" đến rất khẽ khàng. Chung chọn ô tô làm người bạn đồng hành, hơn 100 ngày làm thước đo và chọn sự chậm rãi làm kim chỉ nam. Cô muốn cảm nhận Việt Nam không phải qua màn hình, mà qua nhịp thở của từng vùng đất từ miền sông nước An Giang, những cung đường ven biển miền Trung qua Nghệ An, đến vùng cao phía Bắc như Sơn La, Cao Bằng hay Tuyên Quang… Hành trình ấy còn đưa cô đến những cung đường quanh Ngũ Chỉ Sơn, nơi núi non chồng lớp, mây phủ quanh năm và mỗi khúc cua là một lần thử thách cả tay lái cùng sự bình tĩnh. “Chuyến đi không phải để chạy trốn cuộc sống, mà để mở rộng nó”, Chung Phạm cho hay.

Bản Cờ Lò (hay Co Lo) là một bản nhỏ thuộc xã Pa Ủ, huyện Mường Tè, tỉnh Lai Châu

Bản Cờ Lò (hay Co Lo) là một bản nhỏ thuộc xã Pa Ủ, huyện Mường Tè, tỉnh Lai Châu

Sự lựa chọn độc hành của Chung dường như không tránh khỏi những lo lắng từ gia đình. Một cô gái lái xe một mình suốt ba tháng xuyên Việt, băng qua những cung đường đèo và vùng địa hình phức tạp, không phải là quyết định có thể khiến người thân yên tâm ngay từ đầu. Nhưng sau nhiều cuộc trò chuyện, họ dần hiểu rằng đây không phải là một sự bốc đồng nhất thời, mà là hành trình đã được cân nhắc kỹ lưỡng và chuẩn bị nghiêm túc. Nỗi lo không còn là lực cản, mà trở thành một dạng điểm tựa vô hình khiến cô đi chậm hơn, cẩn trọng hơn, nhưng không dừng lại.

Độc hành giữa đại ngàn

Với một cô gái lái xe một mình suốt ba tháng, nỗi sợ lớn nhất không nằm ở những cung đèo hay những cơn mưa. Việt Nam trải dài với những dạng địa hình liên tục thay đổi từ cao tốc, quốc lộ đến duyên hải, cao nguyên, miền sông nước, rồi những dãy núi phía Bắc. Mỗi chặng đường là một thử thách khác nhau, không chỉ về kỹ năng lái xe, mà còn về khả năng thích nghi và phán đoán. Xuyên Việt một mình vào những tháng cuối năm mùa của những cơn bão miền Trung và sương muối vùng cao là một bài kiểm tra tâm lý khắc nghiệt. Nỗi sợ không nằm ở con đường, mà nằm ở những điều chưa xảy ra phía trước.

Dốc Thẩm Mã, Tuyên Quang từ trên cao nhìn xuống

Dốc Thẩm Mã, Tuyên Quang từ trên cao nhìn xuống

Mèo Vạc nổi tiếng với các danh thắng hùng vĩ như đèo Mã Pí Lèng, hẻm Tu Sản, sông Nho Quế

Mèo Vạc nổi tiếng với các danh thắng hùng vĩ như đèo Mã Pí Lèng, hẻm Tu Sản, sông Nho Quế

“Có những cung đèo phía Bắc, trời tối sập chỉ trong tích tắc. Một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực thẳm hun hút. Sương dày đến mức chiếc xe phía trước chỉ cách 3 m cũng trở nên vô hình. Giữa cái 'vắng tuyệt đối' của đại ngàn, không sóng điện thoại, không bóng nhà dân, thứ duy nhất tôi nghe thấy là tiếng động cơ đều đặn và nhịp tim của chính mình”, Chung Phạm chia sẻ với Travellive.

Trang thông tin du lịch và phong cách sống Travellive+

Không phải lúc nào hành trình cũng trôi qua một cách trơn tru. Có những khoảnh khắc khiến Chung thực sự chững lại không phải vì muốn dừng, mà vì buộc phải cẩn trọng hơn. Có lúc bánh xe chệch khỏi mép đường khi lề quá hẹp, chỉ một sai lệch nhỏ cũng đủ khiến tim khựng lại. Có những đoạn đèo đang sửa dở, mưa rơi và trời tối, ánh đèn pha từ xe ngược chiều quét thẳng vào mắt, vừa là tín hiệu của sự sống phía trước, vừa khiến con đường trở nên nhòe đi trong tích tắc.

Sa Pa, Lào Cai

Sa Pa, Lào Cai

Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất của cô còn là lần lên bản Cu Vai (Yên Bái), ngôi làng treo lưng chừng núi, nơi những con dốc gần như dựng đứng. Trên đoạn đường hẹp và trơn, xe bất ngờ trượt bánh xuống mương khiến cô hoảng hốt giữa núi rừng vắng lặng. May mắn thay, người dân trong bản đã dừng lại giúp đỡ, cùng nhau đưa xe lên. Chính khoảnh khắc ấy khiến hành trình không chỉ là thử thách, mà còn đọng lại bằng sự ấm áp rất thật của tình người vùng cao.

Không ít lần, cô phải đi qua những cung đường mà thông tin gần như rời rạc, mỗi nơi chỉ dẫn một kiểu, không có gì đủ chắc chắn để tin trọn vẹn. Cảm giác lưng chừng ấy khiến mọi quyết định đều phải dựa vào trực giác và trải nghiệm thực tế, bởi chỉ khi đi đến nơi, mọi thứ mới dần trở nên rõ ràng. Và đôi khi, điều khiến người ta chùn lại không phải là con dốc, cơn mưa hay bóng tối mà là khoảng trống của những điều chưa biết đang chờ phía trước. Nhưng cũng chính trong những khoảnh khắc đó, Chung học được một điều giản dị: hoảng sợ không giải quyết được vấn đề, chỉ có sự bình tĩnh mới giúp mình đi tiếp.

Ruộng bậc thang tại Tuyên Quang

Ruộng bậc thang tại Tuyên Quang

Làng nghề tương bần tại Hưng Yên

Làng nghề tương bần tại Hưng Yên

Trong những khoảnh khắc lưng chừng ấy, Chung học được cách đối diện với sự hoảng sợ bằng sự bình tĩnh đến kỳ lạ. Cô nhận ra rằng, vượt qua một khúc cua tay áo hay một đoạn đường sạt lở không chỉ là kỹ năng lái xe, mà là sự xác lập niềm tin vào bản thân.

Hành trình hơn ba tháng rưỡi vì thế không chỉ được đo bằng quãng đường, mà bằng những trải nghiệm đọng lại. Việt Nam giờ đây không còn là những cái tên trên bản đồ địa lý, mà là sự tử tế của những người lạ ven đường, là những câu chuyện kể trực tiếp bên bếp lửa vùng cao, là những cung đường mà thông tin chỉ có thể kiểm chứng bằng chính sự hiện diện của mình. Chuyến đi đã thay đổi cô gái công nghệ ấy theo cách sâu sắc nhất. Cô trở về với một tâm thế khác: trưởng thành hơn trong nhận thức, bao dung hơn trong cảm xúc và sở hữu một vốn hiểu biết không còn nằm trên sách vở, mà nằm trong máu thịt.

Đồi hoa hướng dương tại Nghệ An

Đồi hoa hướng dương tại Nghệ An

“Đừng đợi đến khi hết sợ mới bắt đầu, bởi chính hành trình sẽ là phương thuốc chữa lành sự yếu mềm. Khi tình yêu với vùng đất đủ lớn, bạn sẽ luôn tìm thấy con đường. Và khi trở về, bạn sẽ nhận ra mình không chỉ đến một nơi mới, mà đã thực sự trở thành một con người mới – dũng cảm và tự do hơn bao giờ hết”, Chung Phạm chia sẻ thêm.

Những lưu ý cho chuyến đi xuyên Việt một mình

Sức khỏe luôn là ưu tiên số một: Một hành trình xuyên Việt không chỉ là chuyện tay lái, mà còn là bài toán thể lực. Mỗi ngày có thể phải di chuyển từ 70 đến 350 km, nên việc giữ sức là cực kỳ quan trọng. Ngủ đủ giấc, tuyệt đối không cố lái khi cơ thể đã mệt, đặc biệt là lúc buồn ngủ, hãy dừng lại nghỉ ngơi trước khi đi tiếp. Ngoài ra, nên chuẩn bị sẵn một túi thuốc cơ bản: hạ sốt, đau đầu, tiêu hóa, nhỏ mắt mũi, băng cá nhân… để chủ động trong mọi tình huống.

Chiếc xe phải thật sự “sẵn sàng lên đường”: Trước chuyến đi, việc bảo dưỡng xe là điều bắt buộc. Kiểm tra kỹ lốp, phanh, hệ thống đèn, dầu máy, nước làm mát… để tránh những sự cố không đáng có giữa đường. Một vài trang bị nhỏ nhưng cần thiết như camera hành trình, búa thoát hiểm, tam giác phản quang hay dây câu bình cũng có thể trở thành “cứu cánh” trong những tình huống bất ngờ.

Lịch trình hợp lý là chìa khóa của hành trình: Việc sắp xếp các điểm đến theo thứ tự địa lý không chỉ giúp tiết kiệm thời gian và chi phí, mà còn giữ sức cho cả hành trình dài. Mỗi vùng miền lại có đặc thù riêng: miền Bắc nhiều đèo dốc, sương mù và trời tối sớm; miền Trung có những cung đèo dài, đường vắng và thời tiết khắc nghiệt; miền Nam bằng phẳng hơn nhưng dễ gặp mưa lớn, ngập nước.

Vì vậy, nên hạn chế chạy đèo ban đêm và cố gắng đến điểm dừng chân trước 17 - 18h. Những điều nghe có vẻ rất “lý thuyết” này, chỉ khi thực sự trải qua mới thấy chúng quan trọng thế nào để đảm bảo an toàn suốt hành trình.

Rừng tràm Trà Sư, An Giang

Rừng tràm Trà Sư, An Giang

Chi phí cần được tính toán rõ ràng: Với hành trình xuyên Việt lần này, Chung Phạm đã liệt kê ra với tổng chi phí rơi vào khoảng 200 triệu đồng, một con số không nhỏ, nhưng hoàn toàn xứng đáng cho một chuyến đi dài ngày và nhiều trải nghiệm. Khoản này bao gồm xăng xe, phí đường bộ, ăn uống, lưu trú, vé tham quan và cả những món quà mang về sau mỗi chặng dừng. Dù đã có kế hoạch từ đầu, cô vẫn luôn giữ thêm khoảng 10 - 20% ngân sách dự phòng để xử lý những tình huống phát sinh, bởi đi đường dài thì khó tránh khỏi những điều ngoài dự tính.

Xác định phong cách du lịch của riêng mình: Xuyên Việt không chỉ có một cách trải nghiệm. Có người thích check-in các điểm nổi tiếng, có người lại muốn đi sâu vào làng nghề, tìm hiểu đặc sản, cách người địa phương tạo ra giá trị từ công việc và sản phẩm của họ. Cũng có những hành trình dành nhiều thời gian hơn để khám phá lịch sử, văn hóa và con người. Quan trọng là hiểu mình muốn gì để mỗi chặng dừng đều thực sự có ý nghĩa.

Kengglu
RELATED ARTICLES