Người tính không bằng trời tính
Chỉ khi đã đến Kyoto, tôi mới bắt đầu tìm hiểu cách di chuyển đến làng Ine. Trước giờ cứ nghĩ rằng ở Nhật, việc đi lại giữa các điểm du lịch luôn thuận tiện và nhanh chóng, nhưng lần này thì khác. Ine cách trung tâm Kyoto khoảng 130 km, nhưng nếu đi bằng phương tiện công cộng, thời gian di chuyển có thể lên đến hơn 4 tiếng. Các tour trong ngày chỉ dừng lại chừng 40 phút – kiểu “cưỡi ngựa xem hoa” mà tôi không hề yêu thích. Đã có lúc, trước quãng đường xa và lịch trình thiếu dư dả ấy, tôi thoáng nghĩ đến việc bỏ cuộc.
May mắn thay, đúng lúc đó một người bạn của tôi cũng đang ở Kyoto. Chúng tôi quyết định thuê riêng một xe ô tô do người Việt lái để đến Ine. Thời gian di chuyển rút xuống chỉ còn hơn hai tiếng, chi phí lại khá hợp lý và quan trọng nhất là chúng tôi có thể ở lại làng bao lâu tùy thích. Ngay từ khoảnh khắc ấy, chuyến đi đã mang một tinh thần rất khác: không vội vàng, không gò bó.


Phần lớn du khách đến Nhật thường chọn mùa xuân với hoa anh đào nở rộ, hay mùa thu với lá vàng, lá đỏ. Còn tôi lại đến vào thời điểm bị xem là “xấu nhất trong năm”, khi lá đã rụng gần hết và mùa đông chỉ vừa mới bắt đầu. Tôi gần như chọn đại một ngày để đi, và thật bất ngờ, đó lại đúng vào ngày tuyết đầu mùa rơi ở Kyoto.
Làng chài Ine trong một sớm mùa đông nổi bật với các mái nhà gỗ trăm năm tuổi
Càng tiến gần đến Ine, hai bên đường dần chìm trong màu trắng của tuyết mới. Anh tài xế người Việt vẫn chưa hết ngạc nhiên, bởi chỉ vài ngày trước trời còn nắng hanh. Khi chúng tôi đặt chân xuống làng, cái lạnh miền núi dường như không còn đáng kể. Trước mắt là khung cảnh trắng xóa và tĩnh lặng, đẹp đến mức vượt xa mọi hình dung ban đầu.
Sự chào đón của những chú hải âu
Ở Ine có tour đi thuyền quanh vịnh để ngắm làng từ phía biển. Chúng tôi là những người đầu tiên xếp hàng mua vé hôm đó. Khi con thuyền bắt đầu rời bến, những chú chim hải âu xuất hiện ngày càng nhiều, bay lượn xung quanh, có con còn dạn dĩ đậu ngay sát cửa sổ, như thể đang “xin ăn”.
Những chú chim hải âu dạn dĩ chao liệng quanh mạn thuyền, trở thành những "người bạn đồng hành" không thể thiếu trong mỗi chuyến tham quan vịnh Ine
Giữa làn nước biển trong xanh, bầu trời phủ đầy tuyết trắng, những cánh chim chao nghiêng trên không trung, phía xa là những ngôi nhà gỗ mờ ẩn sau màn tuyết rơi, khung cảnh ấy đẹp đến mức khiến người ta có cảm giác như đang lạc vào một câu chuyện cổ tích ngoài đời thực. Không ai nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn và trầm trồ. Với tôi, đây có lẽ là khoảnh khắc bất ngờ và tuyệt vời nhất trong toàn bộ chuyến đi Nhật lần này.
Sau hơn 20 phút lênh đênh trên mặt nước, cho hải âu ăn và tận hưởng khung cảnh yên bình, chúng tôi trở lại đất liền và đi bộ sâu vào trong làng. Hôm đó là ngày đầu năm mới nên nhiều ngôi nhà đóng cửa, làng càng thêm tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng gió và tiếng sóng nhẹ vỗ vào bờ.


Nếu đã từng đi qua nhiều làng cổ ở Nhật, bạn sẽ nhận ra Ine mang một cảm giác rất khác. Ở đây không có những con phố đông đúc, không có cửa hàng lưu niệm san sát hay những điểm “check-in” được sắp đặt sẵn. Ine giống như một ngôi làng vẫn đang sống đúng với nhịp sống vốn có của nó, chậm rãi và bình thản, dường như không bị ảnh hưởng nhiều bởi du lịch.
Điểm đặc biệt nhất của Ine chính là những ngôi nhà thuyền funaya - biểu tượng tại Ine. Những căn nhà gỗ hai tầng nằm sát mép nước, quay mặt thẳng ra vịnh. Tầng một dùng để neo đậu và cất giữ thuyền, tầng hai là không gian sinh hoạt của ngư dân. Không có ranh giới rõ ràng giữa nhà và biển, giữa đời sống con người và thiên nhiên. Đến nay, vẫn còn hơn 230 căn nhà funaya được bảo tồn gần như nguyên vẹn.
Những ngôi nhà thuyền funaya – biểu tượng độc bản của vùng Ine với cấu trúc hai tầng đặc thù: tầng một là nơi neo đậu tàu cá, tầng hai là không gian sinh hoạt
Đi bộ dọc theo con đường nhỏ ven làng, tôi có cảm giác như thời gian cũng chậm lại theo từng bước chân. Mọi thứ ở Ine đều rất nhẹ: tiếng sóng vỗ khẽ vào mạn nhà, tiếng gió lùa qua những mái gỗ cũ, thỉnh thoảng là hình ảnh một người dân địa phương lặng lẽ sửa thuyền hay quét dọn trước hiên nhà. Không ai vội vã, cũng không ai cố gắng tạo ra điều gì đặc biệt, chính sự giản dị đó lại khiến Ine trở nên rất khác.
Một trong những khoảnh khắc tôi yêu thích nhất ở đây là khi ngồi trong một quán cà phê nhỏ được cải tạo từ nhà thuyền funaya. Quán nằm sát mặt biển, cửa kính mở ra làn nước yên ả trước mắt. Tôi gọi một ly cà phê nóng, ngồi sát cửa sổ, lặng lẽ ngắm những con thuyền trôi nhẹ và những bông tuyết rơi lác đác ngoài kia. Không cần làm gì nhiều, không cần nói chuyện, chỉ đơn giản là ngồi đó và cảm nhận. Cảm giác bình yên đến mức tôi quên mất mình đang ở một điểm du lịch, mà giống như đang ghé thăm một ngôi nhà quen thuộc nơi nào đó rất xa.

Khác với Kyoto cổ kính nhưng luôn sôi động, Ine hiện ra như một khoảng lặng hiếm hoi. Không trung tâm mua sắm, không cửa hàng lớn, cũng chẳng có những dòng người tấp nập. Chỉ những ngôi nhà gỗ nép mình giữa núi và biển và một nhịp sống đủ chậm để người ta kịp dừng lại, lắng nghe chính mình.
Ine không phải điểm đến để “đi cho đủ”, mà là nơi để ở lại lâu hơn một chút – để hít hà mùi biển, để bước chậm trên con dốc nhỏ và để mọi thứ trong lòng dịu xuống một cách tự nhiên.
Từ Kyoto, du khách có thể đến Amanohashidate bằng tàu. Phổ biến nhất là đi JR Limited Express Hashidate hoặc JR kết hợp Kyoto Tango Railway đến Amanohashidate, sau đó bắt bus địa phương khoảng 1 giờ để đến Ine (nên kiểm tra giờ bus trước vì chuyến không nhiều). Nếu đi nhóm 3–5 người, thuê xe riêng hoặc tự lái sẽ thuận tiện và chủ động hơn, thời gian di chuyển khoảng 2–2,5 giờ. Ngoài ra, bạn cũng có thể đặt tour trong ngày từ Kyoto, thường kết hợp tham quan Amanohashidate và Ine.
Dọc theo vịnh Ine có nhiều ryokan (nhà trọ truyền thống Nhật Bản) và nhà nghỉ nhỏ do người dân địa phương vận hành. Một số phòng có tầm nhìn thẳng ra mặt nước và các “funaya” (nhà thuyền đặc trưng của Ine). Nên đặt phòng trước, đặc biệt vào mùa cao điểm (mùa hoa anh đào, mùa lá đỏ và mùa cua đông). Nếu muốn trải nghiệm trọn vẹn không khí làng chài, bạn nên chọn lưu trú qua đêm thay vì đi về trong ngày – buổi sáng sớm và hoàng hôn là thời điểm Ine đẹp và yên tĩnh nhất.
Ine giữ chân người lữ khách bằng sự giản dị của những chiếc lưới phơi khô trước hiên nhà và dáng vẻ lặng lẽ của người dân địa phương đang cần mẫn với nhịp sống thường nhật

Ine là một làng chài đúng nghĩa chứ không phải điểm du lịch “dàn dựng”, vì vậy ẩm thực nơi đây gắn chặt với nhịp đánh bắt trong ngày và nguồn hải sản địa phương theo mùa. Thực đơn ở các quán nhỏ ven vịnh thường thay đổi tùy sản lượng tàu cá cập bến mỗi sáng.
Ẩm thực tại Ine gắn liền với nhịp đánh bắt trong ngày, từ những lát sashimi cá tươi rói đến đặc sản cua tuyết Tango danh tiếng của mùa đông
Những món bạn nên thử gồm sashimi hải sản tươi, với cá vừa đánh bắt có vị ngọt thanh và kết cấu chắc thịt; kaisendon (cơm phủ hải sản sống) hoặc set teishoku hải sản được bày biện theo phong cách gia đình; cua tuyết Tango – đặc sản mùa đông nổi tiếng của vùng biển phía bắc Kyoto, thịt ngọt đậm và chắc; cùng các loại mực khô, cá khô truyền thống thường được phơi ngay trước hiên nhà nhìn ra vịnh. Bên cạnh đó, đừng bỏ qua rượu sake Ine, được ủ theo phương pháp địa phương, hương vị nhẹ và dễ uống, đặc biệt hợp khi dùng cùng hải sản.
Nếu ghé thăm vào mùa đông, cua tuyết là trải nghiệm ẩm thực đáng giá nhất. Vào mùa hè, thực đơn phong phú hơn với nhiều loại cá và hải sản tươi theo mùa.

VI
EN































