28 tuổi, Trịnh Tú hiện sống và làm việc tại Hà Nội trong lĩnh vực ngân hàng có một mong muốn rất rõ ràng: nhìn thế giới rộng hơn và nhìn lại bản thân sâu hơn. Ba năm trở lại đây, mỗi năm anh đều tự thưởng cho mình một chuyến du lịch một mình. Không phải vì thiếu bạn đồng hành, mà vì những chuyến solo trip giúp anh chậm lại, lắng nghe chính mình nhiều hơn.
Tú chụp ảnh cùng tháp Eiffel tại Paris trong chuyến đi châu Âu vừa qua
Châu Âu vốn đã nằm trong bucket list của anh trước tuổi 30. Tháng 11 /2025, anh bắt đầu hành trình từ Paris (Pháp) qua Rome, Venice, dãy Dolomites và Milan (Italia) trong 10 ngày. Một lịch trình không quá dày, đủ để tận hưởng nhưng cũng đủ để xảy ra những sự cố không nằm trong kế hoạch.
Khung cảnh trong lòng những đô thị châu Âu tháng 11
Paris và chiếc tai nghe suýt ở lại cùng thành phố ánh sáng
Ngày cuối tại Paris, vì mang theo chiếc vali lớn gần 30kg, anh quyết định không kéo vali xuống những lối đi metro dài và nhiều bậc thang, mà gọi Uber ra sân bay Orly để bay tiếp sang Rome.
Tháng 11 ở Paris có thời tiết khá thất thường: sáng sớm và tối lạnh hơn rõ rệt, trong khi buổi trưa lại ấm lên. Khi lên chiếc Uber Tesla với nội thất đen tuyền, anh cảm thấy nóng và lần lượt cởi áo khoác, balo, tai nghe rồi đặt gọn trên ghế. Đến sân bay, anh kéo vali xuống, kiểm tra đồ đạc và đi thẳng vào sân bay Orly làm thủ tục.
Mặc đồ dày cho sáng sớm, Tú không ngờ đó lại là một phần lý do của sự cố quên đồ
Chỉ đến khi gần cửa máy bay, anh mới chợt khựng lại: chiếc headphone màu đen đã biến mất. “Lúc đó mình muốn khóc ròng luôn, nghĩ khả năng mất rất cao rồi nhưng vẫn cố thử liên hệ với Uber”, anh kể.
Bất ngờ xuất hiện khi tổng đài Uber liên hệ được với tài xế, và người tài xế ấy không chỉ tìm thấy tai nghe, mà còn chủ động quay lại nơi anh lưu trú - căn hộ của một chủ nhà người Việt tại Paris để gửi lại. Đến khi kể lại câu chuyện này, chiếc tai nghe ấy vẫn đang được anh sử dụng.
Paris, thành phố từng được nhắc đến với nhiều câu chuyện không mấy dễ chịu, đã khép lại hành trình bằng một trải nghiệm hoàn toàn khác.



Rome, Venice và chiếc balo để quên vì… quá nóng
Nếu Paris là sự may mắn đầu tiên, thì Rome là thử thách lớn nhất của cả hành trình.
Ngày rời Rome để đi Venice, chuyến tàu khởi hành lúc 12h03. Anh có mặt trên sân ga lúc 12h01. Do trời nóng, anh mặc áo giữ nhiệt, áo len, áo khoác và đeo balo. Theo thói quen, muốn cởi áo khoác thì phải tháo balo trước. Và rồi, trong khoảnh khắc tàu chuẩn bị rời ga, vì sợ trễ chuyến, anh ôm vali và tất cả đồ trên tay… trừ chiếc balo.
Cánh cửa tàu đóng lại.
Trong balo là laptop, máy ảnh, ví, hộ chiếu - gần như toàn bộ “cuộc đời” của chuyến đi. Anh hoảng loạn, xin nhân viên tàu cho xuống nhưng không được vì đây là phương tiện công cộng. Sau đó, anh đề nghị nhân viên trên tàu giúp liên hệ với nhân viên tại nhà ga để giữ hộ chiếc balo nhưng cũng bị từ chối. Nhân viên tàu cho biết họ chỉ có thẩm quyền xử lý các vấn đề xảy ra trên tàu và khuyên anh liên hệ với cảnh sát địa phương. Trong tình huống đó, việc liên hệ cảnh sát bằng tiếng Ý với anh là điều bất khả thi.
Lý do cho sự cố lần thứ 2 của Trịnh Tú vẫn bắt nguồn từ trang phục
Sự hoảng loạn nhanh chóng chuyển sang im lặng. Anh bắt đầu tính đến phương án xấu nhất: xuống trạm gần nhất, quay lại Rome, làm lại hộ chiếu và coi như chuyến đi châu Âu kết thúc ở đây, giữ lại những gì đẹp nhất tại Paris.
May mắn sao, khi anh liên hệ đến một người bạn ở Venice để xin lời khuyên thì phát hiện người này lại đang ở ngoại ô Rome, cách ga khoảng 30 phút taxi. Khi mở chức năng định vị trên điện thoại vì máy tính xách tay có liên kết, chiếc balo vẫn được định vị ở ga Rome. Anh vội nhờ bạn quay lại ga tìm balo với một tia hy vọng.
Khoảng 60 phút sau khi rời Rome, tàu dừng ở trạm đầu tiên. Anh xuống tàu, quay ngược lại. Ngay lúc vừa lên chuyến tàu về Rome, bạn anh nhắn tin: “Kiểm tra lại định vị đi”. Vài giây sau, một bức ảnh được gửi đến, kèm dòng chữ: “Đùa thôi, balo của bạn đang ở trên tay tôi”.
Khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng tan biến. Giữa Paris và Rome - hai thành phố thường được nhắc đến với tỷ lệ mọc túi cao, anh không mất gì cả, ngoài một bài học nhớ đời: đừng chủ quan, hãy bình tĩnh, và quan trọng nhất là… đừng “cởi” khi đang vội.


Châu Âu tháng 11 và những khung cảnh không thể lưu bằng máy
Ngoài những sự cố đáng nhớ, hành trình tháng 11 mang đến một châu Âu rất đẹp. Paris vắng hơn, thời tiết dễ chịu, lá vàng cuối thu pha trộn với kiến trúc hàng nghìn năm tạo nên một bức tranh lãng mạn. Anh dành hàng giờ ngồi bên sông Seine, trong công viên Jardin du Palais Royal, lang thang Paris về đêm suốt 6-7 tiếng, ghé những quán rượu vang ven đường, cocktail bar nhỏ, dạo quanh tháp Eiffel khi lên đèn. Khoảnh khắc ấy, anh biết mình đã thật sự phải lòng Paris.
Dolomites là bức tranh tuyệt sắc tiếp theo. Cuối thu chuyển sang đông, nơi đây không còn đơn sắc xanh của mùa hè hay trắng xóa của mùa đông, mà pha trộn giữa xanh, cam, nâu và tuyết mới rơi. Ngày đầu đến Dolomites mưa cả ngày, anh có chút tiếc nuối. Nhưng sáng hôm sau, nắng lên, tuyết phủ trắng Seceda, lấp lánh đến mức chiếc điện thoại không thể ghi lại trọn vẹn. Val di Funes ngày kế tiếp ngập trong ánh sáng và màu sắc. Những khoảnh khắc ấy, anh đành giữ lại bằng mắt và trí nhớ.



Khung cảnh tuyệt đẹp trên dãy Dolomites
Chuyến đi khép lại với rất nhiều trải nghiệm và một niềm tin rõ ràng hơn: đi một mình không đáng sợ như người ta vẫn nghĩ. Chỉ cần chuẩn bị kỹ, mua bảo hiểm du lịch, mang hành lý gọn nhẹ, có phương án dự phòng và một tinh thần cởi mở, thế giới này vẫn đầy người tử tế sẵn sàng giúp đỡ. “Hãy luôn vững tin rằng đâu đó trong cuộc đời này sẽ có một người đồng hành cùng bạn, và hãy tự mãn nguyện với chính hành trình của bản thân”, Trịnh Tú nói.

VI
EN
































