Một buổi sáng cuối tuần nắng trong veo, tôi bắt đầu cuộc dạo chơi từ Nhà thờ Tân Định trên đường Hai Bà Trưng. Giữa những gam màu quen thuộc của thành phố, sắc hồng của ngôi nhà thờ hơn trăm năm tuổi vẫn luôn tạo ra một cảm giác rất riêng.
Dòng người đi ngang qua vẫn đông đúc như thường lệ, nhưng chỉ cần đứng lùi lại vài bước, nhìn ánh nắng đầu ngày phủ lên những ô cửa và mái vòm Gothic, người ta dễ có cảm giác như đang đứng trước một lát cắt thời gian của Sài Gòn xưa.
Nhà thờ được xây dựng từ năm 1870 và hoàn thành vào năm 1876 dưới sự dẫn dắt của Cha Donatien Éveillard, Nhà thờ Tân Định là một trong những nhà thờ cổ nhất Sài Gòn. Hơn 150 năm qua, ngôi thánh đường vẫn hiện diện giữa lòng Đa Kao như một chứng nhân của lịch sử và sự phát triển của thành phố.





Đi thêm vài bước là Chợ Tân Định và khu phố Nguyễn Hữu Cầu nhộn nhịp. Khác với vẻ trầm mặc của nhà thờ, nơi đây mang đậm nhịp sống của một Sài Gòn năng động và sầm uất. Những ngôi nhà mặt phố san sát mở cửa từ sớm, người người tất bật buôn bán, xe cộ nối nhau không ngớt.
Trong ánh nắng ban mai, những mảng tường cũ, bảng hiệu nhiều màu sắc và hàng hóa bày trước cửa tiệm như được phủ thêm một lớp ánh sáng ấm áp, tạo nên khung cảnh vừa tấp nập vừa rất đặc trưng của một khu phố thương mại lâu đời giữa lòng thành phố.





Rời khu chợ, tôi không đi theo những tuyến đường lớn mà chọn rẽ vào các con hẻm nhỏ. Đó có lẽ là cách tôi thích nhất để khám phá Đa Kao. Những con hẻm ở đây không quá nổi tiếng hay xuất hiện trên các bản đồ du lịch. Chúng đơn giản là nơi người dân sống cùng nhau qua nhiều thế hệ.
Cây xanh phủ kín trước hiên nhà, leo dọc theo những bức tường cũ và tỏa bóng xuống mặt hẻm. Một giàn hoa giấy đang nở, vài chậu cây được chăm chút cẩn thận, chiếc xe máy cũ dựng dưới tán cây hay tiếng chim ríu rít đâu đó trong khu vườn nhỏ.

Từ những con hẻm ấy, tôi đi dần ra đường khu Đặng Tất giàu có. Đây là một trong những con đường tôi thích nhất ở Sài Gòn với những hàng hoa giấy đẹp nổi tiếng. Con đường đầy những quán cà phê nhỏ, tiệm bánh, cửa hàng thủ công hay những không gian sáng tạo của người trẻ.
Không quá sôi động như trung tâm quận 1 nhưng cũng không hoàn toàn yên tĩnh, Đặng Tất giữ được một nhịp điệu vừa đủ để người ta muốn đi bộ thật chậm.



Thêm mấy bước là đường Nguyễn Văn Nguyễn. Con phố ngắn nhưng mang lại cảm giác rất dễ chịu. Biệt thự cũ, cư xá, nhà phố nằm xen lẫn cùng nhịp sống hiện đại, tạo nên một bức tranh nhiều lớp của đô thị Sài Gòn. Ở đây, quá khứ và hiện tại dường như không đối lập mà cùng tồn tại một cách tự nhiên.




Đa Kao không phải là nơi có thật nhiều điểm check-in nổi tiếng. Nhưng có lẽ chính điều đó lại làm nên sức hấp dẫn của khu phố.
Người ta đến đây không chỉ để chụp một ngôi nhà thờ màu hồng, ghé một khu chợ lâu năm. Người ta đến để cảm nhận một phần rất đặc trưng của Sài Gòn - nơi những lớp ký ức cũ vẫn còn hiện diện giữa nhịp sống hiện đại. Và đôi khi, một buổi sáng loanh quanh như thế lại giúp ta hiểu thành phố này nhiều hơn những chuyến đi thật xa.




Nếu có dịp ghé Đa Kao vào một buổi sáng đẹp trời, bạn hãy thử bỏ điện thoại xuống đôi chút và đi bộ thật chậm. Đừng quá vội tìm kiếm những điểm check-in nổi tiếng. Hãy để mình lạc vào một con hẻm nhỏ, dừng lại trước một giàn hoa giấy đang nở hay ngồi bên cửa sổ một quán cà phê nhìn dòng người qua lại. Biết đâu, bạn cũng sẽ tìm thấy một góc Sài Gòn rất riêng cho mình - bình dị, cũ kỹ nhưng đầy sức sống, giống như cách khu phố này đã âm thầm tồn tại suốt bao năm qua.

VI
EN



























