Ai Cập là quốc gia châu Phi đầu tiên tôi đặt chân đến. Từ Cairo, hành trình đưa tôi băng qua sa mạc Sahara với những vùng Sa mạc Đen và Sa mạc Trắng kỳ lạ, rồi xuôi theo dòng Nile qua Luxor, Aswan đến Abu Simbel. Càng đi, tôi càng bị ám ảnh bởi một câu hỏi: vì sao một trong những nền văn minh rực rỡ nhất của nhân loại lại được sinh ra trên một vùng đất mà phần lớn diện tích là sa mạc?
Giữa thiên nhiên khắc nghiệt ấy, người Ai Cập không chỉ tồn tại, mà còn xây dựng nên những kim tự tháp, những ngôi đền và một nền văn minh vẫn khiến thế giới kinh ngạc sau hơn năm nghìn năm. Tôi tin rằng sức mạnh của đất nước này được hun đúc từ chính vùng đất nơi con người đã học cách biến nghịch cảnh thành động lực để tồn tại, sáng tạo và vươn lên.
Đa phần lãnh thổ Ai Cập là sa mạc
Sa mạc, nơi nghịch cảnh bắt đầu
Rời Cairo, tôi không đi ngay về phía sông Nile mà chọn hướng ngược lại, tiến sâu vào miền tây Ai Cập. Càng đi, màu xanh của sự sống càng lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một thế giới gần như chỉ còn đá, cát và bầu trời. Sa mạc Đen hiện ra trước tiên với những ngọn đồi phủ màu đá bazan sẫm như vừa bước ra từ một hành tinh khác.
Cách đó không xa, Sa mạc Trắng lại hoàn toàn đối lập. Gió đã kiên nhẫn bào mòn những khối đá vôi suốt hàng triệu năm để tạo nên vô số hình thù kỳ lạ, từ cây nấm khổng lồ, những cánh buồm trắng đến những pho tượng mà thiên nhiên là người nghệ sĩ duy nhất. Khi màn đêm buông xuống, giữa khoảng không mênh mông không một ánh đèn, tôi ngước nhìn bầu trời đầy sao và cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự nhỏ bé của con người trước thiên nhiên.
Những khối đá được gió điêu khắc giữa Sa mạc Trắng
Vòng tròn đá giữa Sa mạc Đen
Ai Cập có gần chín mươi phần trăm lãnh thổ là sa mạc, lượng mưa rất ít, điều kiện sinh tồn khắc nghiệt hơn rất nhiều nơi khác trên thế giới. Vậy mà chính nơi đây lại trở thành cái nôi của một trong những nền văn minh đầu tiên của nhân loại. Câu trả lời dường như nằm ngay trong khung cảnh trước mắt: Khi thiên nhiên không ban tặng nhiều, con người buộc phải học cách thích nghi. Khi sự sống trở nên mong manh, mỗi nguồn nước, mỗi mảnh đất màu mỡ đều trở nên vô giá.
Chính nghịch cảnh ấy đã rèn cho con người ý chí tổ chức, khả năng quan sát và khát vọng chế ngự môi trường sống. Trước khi nhìn thấy những kim tự tháp hay các ngôi đền cổ, tôi nghĩ bài học đầu tiên mà Ai Cập gửi đến mình đã bắt đầu từ chính sa mạc: nơi khắc nghiệt nhất lại tạo nên sức sống bền bỉ nhất.
Biểu tượng của Sa mạc Trắng, nơi gió và thời gian đã tạo nên những hình hài bền bỉ như chính con người Ai Cập
Dọc sông Nile, nơi văn minh tìm thấy mạch sống
Rời sa mạc, tôi lên du thuyền xuôi theo dòng Nile từ Aswan đến Luxor. Chỉ trong một ngày, khung cảnh thay đổi gần như hoàn toàn. Hai bên bờ sông là những cánh đồng xanh, những hàng cọ, những ngôi làng nhỏ và những đàn trẻ chạy theo vẫy tay mỗi khi tàu đi ngang. Xa hơn một chút, màu vàng của sa mạc vẫn hiện diện như một lời nhắc rằng sự sống nơi đây chỉ kéo dài theo dải nước hẹp của dòng sông.
Chính vì vậy, sông Nile không đơn thuần là một con sông. Nó giống như ranh giới giữa sự sống và sự hoang vu, giữa khả năng tồn tại và sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Người Ai Cập cổ đại không xây dựng nền văn minh của mình giữa sa mạc, mà dọc theo dòng sông này. Mỗi mùa nước lũ mang theo lớp phù sa mới, nuôi sống con người qua hàng nghìn năm.
Sông Nile, mạch sống của nền văn minh Ai Cập
Nhưng sông Nile không chỉ đem đến nguồn nước. Nó còn buộc con người phải biết đo đạc mùa lũ, đào kênh dẫn nước, chia ruộng đất, tổ chức cộng đồng và quan sát bầu trời để dự đoán thời gian gieo trồng. Rất nhiều thành tựu về thiên văn, toán học hay kỹ thuật của Ai Cập cổ đại cũng dần hình thành từ chính nhu cầu ấy.
Càng ngắm dòng sông lặng lẽ trôi qua cửa sổ du thuyền, tôi càng nhận ra điều tạo nên nền văn minh Ai Cập không chỉ là món quà của thiên nhiên, mà còn là cách con người biến món quà mong manh ấy thành nền tảng cho cả một nền văn minh.
Khinh khí cầu đón bình minh ở Luxor
Điệu múa Tanoura trên sông Nile
Đền Luxor, dấu ấn của nền văn minh bên dòng Nile
Abu Simbel, khi con người không chấp nhận thua nghịch cảnh
Con tàu cập bến Aswan trước khi tôi tiếp tục hành trình đến Abu Simbel, ngôi đền nằm gần biên giới Sudan, giữa một vùng sa mạc gần như tách biệt với phần còn lại của Ai Cập. Ngay từ xa, bốn pho tượng khổng lồ của Ramses II đã hiện lên sừng sững giữa màu vàng bất tận của cát đá. Những pho tượng cao hơn hai mươi mét ấy sau hơn ba nghìn năm vẫn lặng lẽ nhìn về phía sông Nile như những người canh giữ ký ức của cả một nền văn minh.
Tôi từng nghĩ điều kỳ diệu nhất ở Abu Simbel là việc con người cổ đại có thể xây dựng một công trình đồ sộ đến vậy giữa nơi khắc nghiệt này. Nhưng rồi tôi nhận ra, điều kỳ diệu còn nằm ở một câu chuyện khác.
Những năm 1960, khi đập Aswan được xây dựng và hồ Nasser dần hình thành, toàn bộ Abu Simbel đứng trước nguy cơ bị nhấn chìm dưới mặt nước. Thay vì chấp nhận mất đi di sản ấy, người Ai Cập cùng cộng đồng quốc tế đã cắt ngôi đền thành hàng nghìn khối đá, di chuyển từng phần lên vị trí cao hơn rồi lắp ráp lại gần như nguyên vẹn. Đó là một trong những chiến dịch bảo tồn lớn nhất trong lịch sử nhân loại.
Abu Simbel, ngôi đền do Ramses II xây dựng hơn 3.000 trước, rồi được cả thế giới di dời từng khối đá để thoát khỏi lòng hồ Nasser, một kỳ tích được tạo nên hai lần bởi con người
Abu Simbel hôm nay chính là hai kỳ tích trong cùng một công trình. Một kỳ tích được tạo nên cách đây hơn ba thiên niên kỷ, và một kỳ tích khác được tạo nên bởi con người hiện đại. Cả hai đều kể cùng một câu chuyện: người Ai Cập luôn đối mặt với thử thách, nhưng chưa bao giờ chọn đầu hàng.
World Cup và tinh thần được rèn giữa nghịch cảnh
Bóng đá Ai Cập đang tiến bước ở World Cup 2026, như đang tiếp nối tinh thần đã được hình thành từ rất lâu trên vùng đất này. Ai Cập không phải là cường quốc của bóng đá thế giới, không sở hữu những giải đấu giàu có hay hệ thống đào tạo hàng đầu. Nhưng đây là đội tuyển giàu thành tích nhất châu Phi với nhiều lần vô địch CAN.
Đó không phải là câu chuyện của sự vượt trội về điều kiện, mà là câu chuyện của sự bền bỉ. Giống như sông Nile vẫn chảy giữa sa mạc suốt hàng nghìn năm, bóng đá Ai Cập cũng luôn kiên nhẫn nuôi dưỡng khát vọng qua từng thế hệ. Có thể họ không phải lúc nào cũng chiến thắng, nhưng họ luôn biết đứng dậy sau những thất bại. Bởi vậy, với tôi, World Cup không chỉ là nơi người Ai Cập mang bóng đá đến với thế giới, mà còn là nơi họ mang theo một phần lịch sử của chính mình.
Chìa khóa Ankh - chữ tượng hình Ai Cập cổ đại tượng trưng cho sự sống vĩnh cửu, sức mạnh thần thánh và sự tái sinh
Tác giả đứng trước bốn pho tượng khổng lồ của Ramses II ở đền Abu Simbel
Nhìn lá cờ Ai Cập xuất hiện trên sân cỏ World Cup, tôi không chỉ nghĩ đến bóng đá mà còn nghĩ đến dòng sông Nile, nghĩ đến Abu Simbel, và hiểu rằng sức mạnh của một dân tộc không nằm ở những gì thiên nhiên ban tặng, mà ở cách họ vượt qua nghịch cảnh. Với Ai Cập, nghịch cảnh chưa bao giờ là dấu chấm hết. Đó luôn là nơi mọi câu chuyện bắt đầu.
Thung lũng các vị vua, nơi các Pharaoh Tân Vương quốc yên nghỉ trong lòng núi suốt hơn ba nghìn năm

VI
EN



























