Mái nhà bên dãy Tuyết Sơn

Thứ sáu, 14/12/2018, 07:30

Tôi vẫn nhớ như in cảm giác của mình khi lần đầu được nhìn thấy những ngọn núi tuyết từ khung cửa kính của chuyến tàu hỏa Thanh – Tạng. Đó là một niềm xúc động lớn lao xen lẫn giữa vui sướng, tự hào và khiêm cung khi đứng trước vẻ đẹp kỳ vĩ, thanh cao của những ngọn núi trắng xóa, cửa ngõ bước vào vùng đất Tạng linh thiêng, sau bao nhiêu ngày mong ước.

Trên chuyến tàu Thanh - Tạng

Đoàn của chúng tôi có 10 người, đa phần đều chưa từng quen biết nhau cho đến khi quyết định lập nhóm đi Tây Tạng vào vài tháng trước. Sức quyến rũ của một đích đến chung nhanh chóng kết nối các anh chị em trong đoàn có độ tuổi từ 7X đến 9X. Chỉ sau hai ngày lang thang từ Sài Gòn đến Thành Đô - Tứ Xuyên, mọi người đã trở thành thân quen.

Empty

Cuối ngày thứ 2 của hành trình dài 11 ngày, chúng tôi rời Thành Đô và bắt đầu tiến về vùng đất của các vị Lạt Ma trên chuyến tàu hỏa nối liền Thanh Hải và Tây Tạng. Tôi chọn hành trình này vì muốn trải nghiệm một trong những tuyết đường sắt đẹp nhất thế giới, dù mất khá nhiều thời gian di chuyển. Tuyến đường nằm ở độ cao trung bình 3.000m so với mực nước biển và có đến 550km đường ray băng qua vùng băng tuyết vĩnh cửu. Bên cạnh đó, di chuyển bằng tàu hỏasẽ giúp chúng tôi thích nghi với sự thay đổi độ cao và không khí loãng thay vì đột ngột hạ cánh xuống Lhasa theo đường hàng không.

Thủ tục lên tàu hỏa ở nhà ga Thành Đô rắc rối hơn chúng tôi tưởng. Phải mất hơn 2 giờ cả nhóm mới làm xong thủ tục chuyển vé (đã đặt online), kiểm tra an ninh, khai báo sức khỏe và tìm được phòng đợi tàu. Quãng đường từ Thành Đô đến Lhasa dài gần 2.500 km với 36 giờ di chuyển, trong đó nhóm chúng tôi đã dành gần 20 giờ để ăn vặt và chuyện trò về đủ các chủ đề. Trưa hôm sau, chúng tôi đổi tàu ở ga Delingha. Con tàu mới được thiết kế như khoang máy bay, có chế độ cung cấp oxy tự động để bảo vệ hành khách khi đi qua những vùng có độ cao lớn (điểm cao nhất cao 5.072 m).

Empty
Empty
 

Từ đây, hành trình thú vị hơn hẳn với những thảo nguyên mênh mông và những hồ nước xanh ngắt trải dài bên ngoài khung cửa kính. Chuồng trại của dân du mục như vẫn còn hơi ấm từ các lò sưởi đốt bằng phân khô trong khi đám bò yak, cừu, dê thủng thẳng trên những đồi cỏ cháy. Chúng tôi mở toang cửa kính và dán mắt vào “màn hình” đang trôi chầm chậm “những thước phim” về một miền cao nguyên cô liêu, hoang dã. Thỉnh thoảng, màn hình chợt tối đen khi tàu băng qua những đường hầm rồi lại vụt sáng lên bởi những đỉnh núi tuyết trắng xóa.

 

Gần cuối giờ chiều, cả đoàn tàu bỗng xôn xao khi trước mắt chúng tôi là những dãy núi tuyết trùng điệp nối tiếp, trải dài như vô tận. Ai nấy đều bỏ chỗ ngồi để tiến ra hành lang, nơi có tầm nhìn rộng nhất. Tôi hét lên trong camera ghi hình vì quá xúc động và vui sướng. Tuyết Sơn đây rồi, Tây Tạng cũng sắp đến rồi! Đêm đó, tuyết rơi dày trên cao nguyên và đọng lại thành một lớp mờ trên cửa kính. Nhưng đến gần nửa đêm đã thấy trời trong vắt và một bầu trờisao sáng rực, diệu kỳ. Tôi không biết mình có bỏ quên vùng băng tuyết vĩnh cửu hay không nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Tôi đã lưu đầy bộ nhớ của mình những hình ảnh đẹp vĩnh cửu rồi!

Empty

Trùng trùng núi Tuyết

Cảm giác đầu tiên khi tàu chầm chậm về ga Lhasa thật khó diễn tả. Trước mắt tôi là một bức tranh nhiều tầng, bên dưới là đường phố khang trang, tiếp đến là những hình khối bê tông của các cao ốc chung cư và ở tầng cao hơn là mênh mang mây tuyết. Và trời xanh trong vắt vô cùng. Mây, núi tuyết và trời xanh như một phông nền quá thanh sạch giữa một thành phố xô bồ.

Điều kỳ diệu nhất khi ở vùng đất được mệnh danh nóc nhà của thế giới là người ta có thể phóng tầm mắt về mọi hướng và điểm cuối cùng bao giờ cũng là một đỉnh núi trắng xóa. Không có sự giới hạn nào về tầm nhìn, về đức tin của mỗi người! Bạn có thể ngắm những ngọn núi tuyết từ bất cứ nơi nào, từ khu phố đi bộ ở trung tâm Lhasa, quán cà phê trên tầng 4, hành lang cung điện Potala, bao lơn của các tu viện, hai bên đường đi hay phía sau những mặt hồ.

 

Tây Tạng đủ sức quyến rũ cho những du khách muốn tìm hiểu về du lịch tâm linh hay khám phá thiên nhiên kỳ vĩ và văn hóa đặc sắc của nơi này. Hành trình gần 10 ngày của chúng tôi dưới sự hướng dẫn của một anh chàng người Tạng, từ thủ phủ Lhasa đi Gyantse, Shigatse rồi về lại Lhasa, là sự kết hợp của cả hai loại hình du lịch này. Trên thực tế, thật khó tách rời chúng bởi hầu hết đời sống văn hóa, lịch sử của người Tạng đều gắn liền với đạo Phật. Và không riêng gì những công trình kiến trúc dành cho Phật giáo như cung điện Potala, đền Jokhang, các tu viện Sera, Gandan, Tashilunpo...,những thắng cảnh thiên nhiên đẹp nhất của vùng đất này cũng mang hơi thở Phật giáo qua cách gọi tên những dãy núi thiêng, những thánh hồ.

Empty

Mỗi nơi trên hành trình đi qua đều để lại cho tôi những cảm xúc đẹp, theo nhiều cung bậc. Đó có thể là khung cảnh thiên đường của mặt hồ Yamdrok xanh lơ giữa một vùng trời xanh mây trắng; là buổi sáng bình yên gần như tuyệt đối trên hồ băng Namtso hay tiếng chuông gió vọng về từ đỉnh tu viện Tashilunpo nhắc tôi về giây phút thực tại an lạc. Chúng không có dịp hành hương về Kailash – dãy núi linh thiêng nhất của người Tạng, nhưng một khi đã đặt chân đến vùng đất này, hít thở không khí trong veo còn đượm mùi băng tuyết, bạn sẽ thấy rằngtừng hơi thở, từng ngọn cỏ cành cây đều nhuốm sự linh thiêng.

Empty

Trên mái nhà người Tạng

Quỹ dân số Liên hợp quốc (UNFPA) ước tính dân số Tây Tạng đến năm 2014 là hơn 3 triệu người, (chưa kể hàng triệu người khác đang sống lưu vong trên thế giới), trong đó có khoảng 78% người dân theo Phật giáo Tây Tạng. Người ta ước tính cứ khoảng 5 người Tạng lại có một người xuất gia làm tu sĩ. Trên đường từ Gyangtse đi Namtso, đoàn chúng tôi dừng ăn trưa trong một ngôi nhà truyền thống của người Tạng. Ngôi làng nhỏ nằm bên một dòng sông, tựa lưng vào triền núi chỉ có chừng 300 người dân sống bằng nghề trồng lúa mạch và chăn nuôi gia súc.

Empty

Các ngôi nhà trong làng đều được xây bằng đá, rộng rãi và trông khá khang trang. Bên trong khoảng sân rộng là khu vực mái che và khu chuồng trại dành cho việc chăm sóc bê con. Tầng dưới của ngôi nhà dùng làm kho chứa nông cụ và thành quả thu hoạch, bếp và không gian ở đều nằm ở tầng hai. Người Tạng làm nhà mái bằng với những vách tường dày giúp giữ ấm và dễ dàng phơi chất đốt từ phân bò. Trên mái nhà, những lá cờ Lungta năm màu– biểu tượng của phước lành, may mắn và lời nguyện cầu được treo trên những nhành trúc nhỏ, xếp thành bó hay chạy thành những dải dây dài đủ màu sắc. (Theo quan niệm của người Tạng, năm màu sắc trên các lá cờ tượng trưng cho 5 yếu tố trong vũ trụ nước, khí và gió, không gian và trời, lửa, đất.)

Empty
Empty
 

Trang đầu tiên trong cuốn Lonely Planet – Tibet, Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 viết rằng: "Hãy đến Tây Tạng, hãy thăm thú càng nhiều nơi càng tốt, rồi kể cho cả thế giới nghe". Khi kể cho bạn nghe về câu chuyện này, tôi nghĩ mình đã hoàn thành một phần nào lời nguyện với dãy Tuyết Sơn.

Thông tin thêm:

Visa: Bạn cần xinvisa Trung Quốc và giấy thông hành vào Tây Tạng

Hành trình: Có hai cách phổ biến để đến Tây Tạng là đi tàu hoặc máy bay. Tuyến đường sắt Thanh Hải - Tây Tạng được nhiều dân phượt chọn, vừa ngắm được cảnh đẹp hai bên đường vừa giúp bạn làm quen dần với không khí loãng ở trên cao, nhưng lại mất nhiều thời gian và tiền bạc.

Nếu đi đường hàng không, bạn có thể đặt trước vé của Vietnam Airlines, China Southern hoặc China Eastern… Du khách nên đi chuyến bay tầm trưa từ Thành Đô đến Lhasa để ngắm được cảnh đẹp của Tây Tạng khi máy bay hạ độ cao.

Phương tiện di chuyển: Đặt xe riêng của công ty lữ hành và hướng dẫn viên người Tạng khi di chuyển trong khu vực Lhasa và các thành phố khác.

Empty

Tiền tệ: Tây Tạng sử dụng đồng nhân dân tệ.

Ẩm thực: Một số món ngon đặc trưng của người Tạng là lẩu bò Yak, sườn cừu nướng, nấm hương hấp và sữa chua và trà bơ làm từ bơ bò Yak.

Trang phục phù hợp: Mang trang phục dày, giữ ấm và mặc nhiều quần áo ngay cả trong mùa hè vì thời tiết Tây Tạng thay đổi rất thất thường trong một ngày và thay đổi theo độ cao.

Chi phí cho chuyến đi: Hơn 50 triệu đồng/người cho hành trình 11 ngày 10 đêm.

Thời gian và thời tiết chuyến đi: Cuối tháng 4 đầu tháng 5, Tây Tạng đang chuẩn bị bước vào mùa xuân, trời nắng ấm nhưng vẫn có tuyết rơi vào buổi chiều tối và mưa lớn ở các vùng ngoài Lhasa. Đặc biệt, tuyết rơi rất dày ở vùng hồ Namtso. Thời gian đẹp nhất để du lịch Tây Tạng là từ tháng 4 đến tháng 9.

Những điểm cần lưu ý khác: Luôn mang passport và giấy thông hành, không chụp hình cảnh sát, quân đội Trung Quốc.

Ngô Ly Kha /
LATEST NEWS
HOT DEALS
Trang thông tin du lịch và phong cách sống Travellive+
MAY YOU LIKE IT
BEST IN TRAVELLIVE