Chậm rãi thưởng lãm tác phẩm của 12 “người giữ thời gian” tuổi "cổ lai hy"

29/05/2026

Có những hành trình nghệ thuật không được đo bằng số năm cầm cọ, mà bằng độ bền của cảm xúc và sức sáng tạo còn tiếp diễn theo năm tháng. “Người giữ thời gian - Cổ lai hy” là một cuộc gặp gỡ như thế.

Diễn ra tại CHILLALA House of Art, TP.HCM đến ngày 31/5/2026 và mở cửa tự do, không thu phí, "Người giữ thời gian - Cổ lai hy" là một cuộc hội ngộ lặng lẽ nhưng giàu nội lực, nơi thời gian không trôi qua, mà được lưu giữ lại trong nghệ thuật.

Bài liên quan

Triển lãm quy tụ 12 nghệ sĩ ở độ tuổi U70, U80, U90, thậm chí gần một thế kỷ đời người. Họ đến từ những hành trình sáng tác khác nhau, làm việc trên nhiều chất liệu khác nhau, nhưng gặp nhau ở một điểm chung: dành trọn đời cho nghệ thuật.

Không gian triển lãm

Không gian triển lãm "Người giữ thời gian - Cổ lai hy"

Trong lời đề dẫn của họa sĩ Uyên Huy, “tình yêu và nghệ thuật vốn không có tuổi”. Khi thời gian làm đôi mắt mờ đi hay trí nhớ nhạt nhòa, sức sáng tạo ở những nghệ sĩ ấy vẫn chưa ngừng nghỉ. Việc sáng tác không còn là quan sát bằng đôi mắt vật lý, mà là sự thăng hoa của ký ức, trực cảm và chiều sâu nội tâm tích lũy qua năm tháng.

Mỗi tác phẩm hiện diện trong triển lãm là dấu vết của thời gian - nơi người nghệ sĩ giữ lại đời sống qua màu sắc, hình khối và chất liệu

Mỗi tác phẩm hiện diện trong triển lãm là dấu vết của thời gian - nơi người nghệ sĩ giữ lại đời sống qua màu sắc, hình khối và chất liệu

Không gian hội ngộ của chất liệu và ký ức

Bước vào triển lãm "Người giữ thời gian - Cổ lai hy", người xem bắt gặp một không gian nơi nhiều ngôn ngữ tạo hình cùng hiện diện: lụa, sơn dầu, sơn mài, acrylic, gốm, phù điêu… Mỗi nghệ sĩ mang đến một nhịp điệu riêng, nhưng khi đặt cạnh nhau, các tác phẩm tạo thành một cuộc gặp gỡ liền mạch giữa chất liệu, ký ức và trải nghiệm sống.

Ở đó có những gam màu rực và sáng trong loạt tranh của Uyên Huy; những thiếu nữ mềm mại trong tranh lụa của Tạ Kim Dung; vẻ trầm lắng trong các bức sơn dầu của Nguyễn Thanh Bình; hay những chuyển động đậm chất miền Tây trong bộ Mùa nước nổi của Ca Lê Thắng.

Những tác phẩm phù điêu của Phùng Chí Thu, gốm của Lê Bá Linh hay loạt tranh Tâm Thức của Lê Triều Điển cũng góp thêm những sắc độ khác nhau, khiến không gian trưng bày trở nên phong phú.

Thời gian trong triển lãm không hiện diện như một khái niệm, mà thấm vào cấu trúc tác phẩm, trong từng lớp màu, từng bề mặt, từng dấu tích còn lưu lại trên chất liệu.

Trong triển lãm, mỗi chất liệu lụa, sơn dầu, sơn mài, acrylic, gốm, phù điêu... mang đến một câu chuyện riêng về thời gian và ký ức

Trong triển lãm, mỗi chất liệu lụa, sơn dầu, sơn mài, acrylic, gốm, phù điêu... mang đến một câu chuyện riêng về thời gian và ký ức

Cuộc đối thoại của những tác phẩm

Trong không gian triển lãm, cụm tác phẩm của họa sĩ Lê Triều Điển tạo nên một điểm nhấn nổi bật ở khu vực trung tâm.

Hai tác phẩm gốm “Ký ức Dòng Sông” và “Vọng Âm” được trưng bày như một sắp đặt thị giác mở. Những dấu tích gốm treo trên thanh gỗ lũa bạc trắng, gợi cảm giác như tiếng vọng của thời gian còn lưu giữ lại trong vật thể. Phía dưới là những con thuyền gốm đặt trên mặt gỗ tĩnh lặng, mở ra liên tưởng về ký ức, hành trình và những điều đã đi qua.

Trang thông tin du lịch và phong cách sống Travellive+
Tác phẩm “Ký ức Dòng Sông”

Tác phẩm “Ký ức Dòng Sông”

Tác phẩm “Vọng Âm” của họa sĩ Lê Triều Điển

Tác phẩm “Vọng Âm” của họa sĩ Lê Triều Điển

Ngoài ra, Lê Triều Điển còn giới thiệu các tác phẩm “Dấu Tích” bằng gốm, “Đối Thoại Đông Tây”, “Ký Ức Sài Gòn” là tranh sơn dầu trên toan, “Chân Dung” là tranh sơn dầu tổng hợp và bộ 9 tác phẩm “Ký Ức” bằng sơn acrylic trên toan.

Ở Uyên Huy, sự dịch chuyển giữa nhiều chất liệu từ gốm trong "Nữ Thần Đèn" đến sơn mài và acrylic trên toan vẫn giữ được tinh thần thị giác rực rỡ, giàu tiết tấu và cảm giác chuyển động quen thuộc trong thực hành sáng tác của ông.

Với Phùng Chí Thu, chất liệu composite trong "Chợ tình Khâu Vai" hay "Đừng Về" lại tạo nên những bề mặt có chiều sâu và giàu biểu cảm, nơi hình khối trở thành một phần của cảm xúc.

Đoàn Quốc chọn đi qua cả gò nhôm lẫn sơn dầu, khai thác độ chắc, độ nổi và tính tạo hình của vật liệu theo hai hướng biểu đạt khác nhau nhưng vẫn giữ được sự liền mạch trong ngôn ngữ cá nhân.

Tác phẩm điêu khắc của nghệ sĩ Phùng Chí Thu

Tác phẩm điêu khắc của nghệ sĩ Phùng Chí Thu

Tác phẩm gò nhôm của nghệ sĩ Đoàn Quốc

Tác phẩm gò nhôm của nghệ sĩ Đoàn Quốc

Tác phẩm tranh sơn mài của họa sĩ Uyên Huy

Tác phẩm tranh sơn mài của họa sĩ Uyên Huy

Lụa cũng là một chất liệu xuất hiện xuyên suốt triển lãm, nhưng ở mỗi nghệ sĩ lại mang một sắc thái riêng. Tranh của Huỳnh Thị Kim Tiến gợi cảm giác gần gũi với đời sống và con người; ở cố họa sĩ Đỗ Thị Tố Phượng, lụa trở nên mềm và bảng lảng hơn; còn với Hoàng Minh Hằng, chất liệu này lại mang vẻ tĩnh tại và sâu lắng. Cùng một bề mặt mỏng nhẹ, nhưng mỗi người tạo ra một nhịp cảm xúc hoàn toàn khác biệt.

Tác phẩm

Tác phẩm "Xuân Tiền Giang" của nghệ sĩ Nguyễn Thị Tâm

Các tác phẩm màu nước trên lụa của cố họa sĩ Tố Phương

Các tác phẩm màu nước trên lụa của cố họa sĩ Tố Phương

"Mai Hoa Đăng" và "Hoa Phù Dung" của họa sĩ Hoàng Minh Hằng

Tác phẩm

Tác phẩm "Chiều muộn" của họa sĩ Hoàng Minh Hằng

Ở những chất liệu có độ dày và chiều sâu bề mặt như sơn khắc, sơn mài, Quách Phong khai thác chúng theo hướng giàu lớp lang và tính thủ công. Trong khi đó, Tạ Kim Dung, Nguyễn Thị Tâm và Hồng Lĩnh mang đến những sắc độ khác nhau của sơn dầu và acrylic, khi mềm mại, khi rực sáng, khi giàu tương phản. Với Ca Lê Thắng, bộ "Mùa Nước Nổi" mở ra một nhịp điệu phóng khoáng và trải dài.

Đặt cạnh nhau, sự khác biệt trong cách tiếp cận chất liệu khiến triển lãm không chỉ là cuộc gặp của nhiều tác phẩm mà còn là cuộc gặp giữa nhiều cách nhìn, nhiều trải nghiệm sống và nhiều cách xử lý, tạo nên một tổng thể đa sắc thái.

Tác phẩm

Tác phẩm "Rạng Rỡ Mùa Sen" của họa sĩ Nguyễn Thị Tâm

Tác phẩm sơn dầu trên toan của họa sĩ Tạ Thị Dung

Tác phẩm sơn dầu trên toan của họa sĩ Tạ Thị Dung

Bộ tác phẩm

Bộ tác phẩm "Mùa Nước Nổi" của họa sĩ Ca Lê Thắng

Một lời mời thưởng lãm chậm rãi

“Cổ lai hy” từ lâu gợi nhắc đến tuổi xưa nay hiếm. Nhưng trong triển lãm này, cụm từ ấy không chỉ nói về tuổi tác mà còn gợi đến độ chín của sáng tạo khi nghệ thuật trở thành một phần tự nhiên của đời sống, bền bỉ như hơi thở.

Không gian triển lãm vì thế cũng gợi mở một cách thưởng lãm chậm rãi. Người xem có thể đi qua từng tác phẩm bằng sự quan sát thong thả, dành thời gian cho những khoảng lặng giữa tranh và tượng, giữa màu sắc và vật liệu, giữa ký ức cá nhân của nghệ sĩ và cảm nhận riêng của người đối diện.

Empty
Triển lãm mở ra nhiều tiếng nói, nhiều chất liệu và nhiều lát cắt sáng tạo cùng song hành trong một không gian chung

Triển lãm mở ra nhiều tiếng nói, nhiều chất liệu và nhiều lát cắt sáng tạo cùng song hành trong một không gian chung

Sau cùng, điều đọng lại không chỉ là hình ảnh của tranh lụa, sơn dầu, sơn mài hay gốm. Đó còn là hình ảnh của những nghệ sĩ đã đi qua nhiều thập kỷ lao động nghệ thuật, vẫn tiếp tục sáng tạo và dâng hiến.

Bài: Quỳnh Mai - Ảnh: Nguyễn Trần Hiếu
RELATED ARTICLES