Trà - thức uống gợi nhớ lịch sử Thành Đô

Thứ bảy, 26/01/2019, 07:00

Trà vốn dĩ là thức uống xuất phát từ Trung Quốc và đã trở nên phổ biến khắp các nước châu Á suốt chiều dài lịch sử mấy nghìn năm. Uống trà không chỉ là một phần của đời sống sinh hoạt mà thậm chí còn đi vào thơ ca, trở thành một nghi thức được xem trọng tại nhiều quốc gia. Trên quê hương của loại thức uống này, Thành Đô nổi lên như một thành phố với lịch sử được ấp ủ bởi vị đắng của những cốc trà thơm.

Đi về vùng ngoại ô phía tây của thủ đô Tứ Xuyên, Thành Đô là nơi có những quán trà lâu đời nhất ở Trung Quốc, đặc biệt tập trung ở thị trấn Bành Đức. Nơi đây, quán trà Quan Âm với tuổi đời 300 năm chính là trung tâm của thị trấn, nơi có rất nhiều những dấu ấn lịch sử mà người dân địa phương tự hào là di sản của lối sống truyền thống cũng như là biểu tượng của việc chống lại làn sóng hiện đại hóa nhanh chóng. 

Quán phục vụ một loại trà pha trộn giữa lá trà và hoa được trồng ở chân đồi của dãy Hy Mã Lạp Sơn, bên dưới cao nguyên Tây Tạng, gần thị trấn Nhã An.

Quán phục vụ một loại trà pha trộn giữa lá trà và hoa được trồng ở chân đồi của dãy Hy Mã Lạp Sơn, bên dưới cao nguyên Tây Tạng, gần thị trấn Nhã An.

Có một câu tục ngữ cũ nói rằng: "Ở Tứ Xuyên, bạn sẽ thấy nhiều quán trà hơn những ngày nắng", Shaw Qiang Li, người quản lý gian hàng nói với tôi khi anh ấy đang mở một cánh cửa gỗ nặng. Mặc dù có rất nhiều tiệm trà xung quanh đây nhưng không cái nào giống cái này. Đây là một "yizhu" - một viên ngọc ẩn mình.

Khi chúng tôi bước vào tòa nhà làm bằng tre và gạch, Qiang Li bật công tắc điện. Một loạt các bóng đèn sáng lên, soi rõ các bức tranh cổ động nổi bật được dán khắp các bức tường. Những hình ảnh mờ nhạt của Mao Trạch Đông hiện lên, cựu lãnh đạo Cộng hòa Nhân dân cười rạng rỡ.

Quán trà GuanYin

Quán trà GuanYin

"Quán trà này đã tồn tại qua nhiều thế kỷ và chứng kiến nhiều vụ hỏa hoạn phá hủy phần lớn thị trấn Bành Đức", Li vừa nói vừa đốt cái lò củi, sau đó đặt lên đó một chiếc ấm nấu nước rỉ sét. "Nó thoát ly khỏi các chủ đầu tư và đống bê tông gạch vữa", anh ấy cười và nói thêm vào. "Cả khu phố này đều giống nhau cả. Đều là một phần của một Trung Hoa cũ đang biến mất ở nhiều nơi. Anh cứ tự mình xem đi."

Một người phục vụ rót nước sôi từ một độ cao nhất định để kích thích hương vị trà hoa nhài

Một người phục vụ rót nước sôi từ một độ cao nhất định để kích thích hương vị trà hoa nhài

Một người địa phương ngồi trước tấm poster cổ động cũ

Một người địa phương ngồi trước tấm poster cổ động cũ

Những cổ vật đặt trong quán trà - nơi trước đây vốn là phòng hút thuốc phiện

Những cổ vật đặt trong quán trà - nơi trước đây vốn là phòng hút thuốc phiện

Một nhân viên quán trà đang thưởng thức bát súp nóng trong giờ nghỉ trưa

Một nhân viên quán trà đang thưởng thức bát súp nóng trong giờ nghỉ trưa

Bên ngoài, mặt trời đang mọc trên những mái nhà bằng đất nung oằn mình trên Phố Chợ Ngựa. Một người phụ nữ lớn tuổi đi vào thị trấn trong đôi dép của mình cùng chiếc giỏ nhỏ xíu chứa đầy rễ và lá. Cô dừng lại để nói vài câu vui vẻ với người bán pidan (một loại trứng ung) trước khi tìm kiếm khách hàng của mình ở khu phố chính.

Ở đó, tại một trong những ngôi nhà lâu đời nhất ở Bành Đức, tôi gặp Zihu Fu, người đang treo mì mới cắt ra để phơi khô. Trông sợi mì như quần áo xé nhỏ trên dây phơi vậy. "Rất nhiều thứ thuộc về lịch sử Trung Quốc đã sụp đổ hoàn toàn, hoặc được tái dựng lại để trông có vẻ cũ kỹ. Nhưng những chuyện đó không xảy ra ở đây", Zihu đứng trong sân ngôi nhà có tuổi đời hàng thế kỷ của mình và nói. Ngôi nhà đã được chính quyền địa phương đưa vào diện cần được bảo tồn. "Một điều duy nhất mới mẻ ở nơi đây là con đường trải nhựa - và nó chỉ mới xuất hiện cách đây một năm thôi", cô nói thêm. 

Zhihu Fu, 56 tuổi, một người làm mỳ trong thị trấn

Zhihu Fu, 56 tuổi, một người làm mỳ trong thị trấn

Một đầu bếp địa phương, Bin Li, đang vội vã đi mua một vài vắt mì và tôi theo anh ta trở lại nhà hàng của anh. Ở quán "Bàn ăn thiên đường" của Li, món ăn sáng được phục vụ chính là "Đậu hũ sốt cay Tứ Xuyên" (Mapo Dofu) hay còn được gọi với cái tên khác là "Đậu hũ ma bà". Đây chính là một đặc sản của Tứ Xuyên.

"Nhà hàng này đã từng là một căng tin do cộng sản điều hành, phục vụ thức ăn miễn phí cho công nhân", ông nói, vẫy chiếc thìa về phía những bức ảnh của cựu chủ tịch đảng. Chúng tôi không phải là những người giàu tiền bạc nhưng chúng tôi tự hào về sự "giàu có" lịch sử, ông nói. "Điều này cũng hiếm ở Trung Quốc đấy. Dù đã xảy ra chuyện gì trong quá khứ đi chăng nữa, chúng tôi vẫn muốn trân trọng nó". 

Đầu bếp Bin Lee làm việc trong căn bếp của nhà hàng

Đầu bếp Bin Lee làm việc trong căn bếp của nhà hàng

Một vị khách đang đợi bữa trưa

Một vị khách đang đợi bữa trưa

Ở bàn kế bên, tôi trò chuyện với một người đàn ông đến từ Tây An xa xôi, nơi từng là kinh đô của Trung Hoa qua suốt 11 triều đại. "Ở đây lịch sử hiện lên theo một cách khác", ông nói. "Sự hấp dẫn không đến từ những ngôi đền lớn hay viện bảo tàng mà là chính cuộc sống hàng ngày giản đơn. Cậu đừng học lịch sử về các vị đế vương khi đến đây, thay vào đó là lắng nghe câu chuyện của những người bình thường ấy."

Tôi tiếp tục đến ngã ba Phố Chợ Gà, nơi tôi được giới thiệu tới gặp vị bác sĩ địa phương tên là Qingyuan Xu, một người đàn ông với nụ cười thu hút dù không có răng và ngón tay bị thương do dùng dao đang được quấn chặt trong những dải băng màu vàng.

Qingyuan Xu, bác sĩ y học cổ truyền Bành Châu, cùng với vợ, tại phòng khám của mình

Qingyuan Xu, bác sĩ y học cổ truyền Bành Châu, cùng với vợ, tại phòng khám của mình

"Gần đây, tôi đã chữa cho vợ tôi căn bệnh bạch cầu", ông nói, như để trấn an tôi về những thông tin cmà ông ấy vừa tiết lộ. Ông đã sử dụng một loại thuốc làm từ yếm của rắn hổ mang chúa. Sức khoẻ phục hồi tốt nên bà Xu đã tham gia vào cuộc trò chuyện với chúng tôi, sau đó nhanh chóng châm một điếu thuốc như để ăn mừng.

Qingyuan, 78 tuổi, bắt đầu học y học cổ truyền từ năm 8 tuổi dưới sự dạy dỗ của Sư phụ Liu, một trong những bác sĩ của Tưởng Giới Thạch, cựu lãnh đạo Trung Quốc bị cộng sản lật đổ và buộc phải chạy trốn sang Đài Loan. "Trên đời này, mọi sinh mệnh đều cảm động trước những cột mốc vĩ đại nhất của lịch sử", ông nói.

Sư thầy ở một ngôi chùa gần đó

Sư thầy ở một ngôi chùa gần đó

Thợ cắt tóc ở địa phương chờ khách hàng ở \'salon\' của mình

Thợ cắt tóc ở địa phương chờ khách hàng ở \'salon\' của mình

Biru Wang, 78 tuổi, người cung cấp pidan (trứng ung) trong thị trấn

Biru Wang, 78 tuổi, người cung cấp pidan (trứng ung) trong thị trấn

Một người phụ nữ lớn tuổi bán rễ cây và các loại lá

Một người phụ nữ lớn tuổi bán rễ cây và các loại lá

Tôi quay trở lại quán trà, nơi ánh sáng mặt trời giữa buổi sáng đang tràn qua các lỗ trên mái nhà. Những người đàn ông lớn tuổi ngồi trong sự im lặng cô đơn, nhìn chằm chằm vào khoảng không như thể bị mê hoặc bởi những luồng hơi của các phích nước nóng và khói thuốc lá bay lên mái nhà.

Đường phố có tên gọi “Thu hoạch mãi mãi” của Bành Đức - nơi được đổi tên vào những năm 1950 để vinh danh một trong những tham vọng lớn nhất của Chủ tịch Mao về Đại nhảy vọt.

Đường phố có tên gọi “Thu hoạch mãi mãi” của Bành Đức - nơi được đổi tên vào những năm 1950 để vinh danh một trong những tham vọng lớn nhất của Chủ tịch Mao về Đại nhảy vọt.

Ở một góc, tôi thấy một phụ nữ trẻ đang chụp ảnh một tượng gốm cổ. Bức tượng tái hiện chân dung một địa chủ bị các sinh viên buộc phải quỳ xuống, hai tay bị trói và chuẩn bị bị tra tấn. Một sự chụp mũ ngu ngốc đã khiến anh ta trở thành ác quỷ và đáng phải chết. "Có những điều thuộc về chế độ cũ mà chúng ta không được dạy ở trường", cô ấy nói với tôi trong tiếng thì thầm đầy cẩn trọng.

"Quán trà này, khu phố này, chúng không có vẻ gì giống như Trung Quốc hiện đại mà tôi biết", cô nói thêm. "Tôi đến từ Quảng Châu. Trong những thành phố lớn, chúng tôi không có nhiều cơ hội để tìm hiểu về quá khứ nhưng ở đây thì tôi có thể cảm nhận điều đó rõ rệt - nó giống như lịch sử đã sống dậy vậy". 

Nga Nguyễn / Nguồn: The Guardian
LATEST NEWS
HOT DEALS
Trang thông tin du lịch và phong cách sống Travellive+
MAY YOU LIKE IT
BEST IN TRAVELLIVE